Suốt hai năm, tôi thay tã, bón từng thìa cháo, thức trắng đêm chăm mẹ chồng bị l/iệt. Vậy mà đúng lúc tôi cúi xuống lau người cho bà, bà lại cười nhạt rồi buông một câu khiến tôi ch/ết lặng:

 




Suốt hai năm, tôi thay tã, bón từng thìa cháo, thức trắng đêm chăm mẹ chồng bị l/iệt. Vậy mà đúng lúc tôi cúi xuống lau ngư/ời cho bà, bà lại cười nhạt rồi buông một câu khiến tôi ch/ết lặng:


“Đừng diễn nữa! Chẳng phải cô nhắm vào ba căn nhà của tôi sao?”

Tôi im lặng đúng năm giây.

Rồi nhẹ nhàng đặt chiếc tã b/ẩn xuống nền nhà, tháo chiếc tạp dề đang mặc, xách túi về thẳng nhà mẹ đẻ.

Hai ngày sau…

Cả gia đình chồng cuống cuồng gọi cho tôi hơn trăm cuộc điện thoại.

Lần này, người phải cúi đầu xin lỗi… không còn là tôi.

—-

Tôi tên Mai, ba mươi hai tuổi, làm kế toán cho một công ty xây dựng.

Chồng tôi là Hùng, kỹ sư công trình, quanh năm đi tỉnh. Có tháng anh chỉ về nhà vài ba ngày rồi lại xách vali đi tiếp.

Sau khi bố chồng đột ngột qua đời vì độ/t qu/ỵ, mẹ chồng – bà Liên – chuyển về sống cùng vợ chồng tôi.

Một năm sau, bà không may ngã cầu thang, bị l/iệt n/ửa người.

Từ đó, mọi việc chăm sóc gần như dồn hết lên vai tôi.

Người ngoài chỉ nhìn thấy tôi ở nhà, nghĩ chăm một người già chẳng có gì gh/ê gớm.

Chỉ những ai từng trải qua mới hiểu…

Chăm một người bị liệ/t không chỉ là cực.

Đó là sự bào mòn từng ngày.

Bào mòn sức khỏe.

Bào mòn thời gian.

Và đôi khi… bào mòn cả lòng tốt.

Ngày nào tôi cũng dậy từ năm giờ sáng.

Nấu cháo riêng cho mẹ.

Pha thuốc đúng giờ.
Đỡ bà ngồi dậy.

Đút từng thìa ăn.

Xoa bóp tay chân.

Thay quần áo.

Lau người.

Giặt ga giường.

Thay tã.

Đêm nào bà đau, tôi cũng thức trắng.

Có những hôm vừa chợp mắt được mười phút, bà đã gọi.

Tôi lại bật dậy như một cái máy.

Hai năm.

Không một ngày nghỉ.

Không một lời than.

Thế nhưng…

Điều khiến tôi mệt mỏi nhất không phải những chiếc tã nặng trĩu hay mùi thuốc sát trùng ám đầy quần áo.

Mà là ánh mắt của mẹ chồng.

Bà chưa bao giờ tin tôi.

Hễ hàng xóm khen tôi hiếu thảo, bà chỉ cười nhạt.

Có người bảo:

— Chị Mai đúng là con dâu có phúc, chăm mẹ như chăm mẹ ru/ột.

Bà lập tức đáp:

— Thời buổi này làm gì có ai tốt không công. Rồi cũng vì tiền thôi.

Tôi nghe thấy.

Nhưng vẫn chọn im lặng.

Tôi nghĩ chỉ cần mình chân thành, sớm muộn gì bà cũng sẽ hiểu.

Cho đến một đêm mưa…

Đó là đêm khiến tôi từ bỏ tất cả.

Hôm ấy, bà sốt cao, tiêu chả/y liên tục.

Tôi thay cho bà ba lần tã chỉ trong vài tiếng.

Đến gần nửa đêm, tôi lại cúi xuống lau từng vết loét sau lưng bà.

Mùi khai, mùi thuốc, mùi ẩm mốc quyện kín cả căn phòng.

Mồ hôi tôi chảy ướt lưng áo.

Đúng lúc kéo chăn đắp lại cho bà…

Bà bỗng bật cười.

Một nụ cười méo xệch vì di chứng l/iệt, nhưng lạnh đến r/ợn người.

Bà nhìn thẳng vào tôi, từng chữ chậm rãi như dao cứa:

— Đừng diễn nữa.

Tôi khựng tay.

Bà tiếp tục:

— Cô nghĩ tôi già rồi nên không biết gì sao?

— Hai năm nay cô chăm tôi chẳng qua là nhắm vào ba căn nhà đứng tên tôi.

— Chờ tôi chế/t để hưởng hết, đúng không?

Tai tôi ù đi.

Tôi nhìn người phụ nữ mà mình đã chăm sóc suốt hai năm trời.

Đôi bàn tay này từng bế bà vào nhà vệ sinh.

Từng lau từng vết thương.

Từng thức trắng hàng trăm đêm.

Vậy mà…

Trong mắt bà, tôi chỉ là một kẻ đào mỏ đang chờ chia tài sản.

Tôi hít một hơi thật sâu.

Lặng lẽ tháo đôi găng tay.

Đặt chiếc tã bẩ/n xuống nền gạch.

Rồi bình tĩnh nói…

– Mẹ nghĩ vậy sao? Được rồi, vậy từ ngày mai, con trả lại ba căn nhà và cả cuộc đời này cho mẹ tự sắp xếp.

Tôi không khóc, không gào thét. Sự im lặng của tôi lúc đó còn đáng sợ hơn cả một trận cuồng phong. Tôi quay lưng bước thẳng về phòng, thu dọn toàn bộ quần áo vào chiếc vali nhỏ, không quên cầm theo xấp tài liệu cá nhân của mình. Trước khi bước ra khỏi cửa, tôi ngoảnh lại nhìn căn nhà lần cuối rồi dứt khoát kéo cửa lại. Đêm hôm đó, tôi bắt xe về thẳng nhà mẹ đẻ, tắt nguồn điện thoại, ôm lấy mẹ ruột và ngủ một giấc thật sâu – giấc ngủ trọn vẹn đầu tiên sau hai năm ròng rã.

Cơn ác mộng bắt đầu khi người dâu hiền rời đi

Hai ngày sau, tôi bật máy lại. Màn hình điện thoại suýt chút nữa đơ vì hơn một trăm cuộc gọi lỡ từ Hùng, từ mẹ chồng, và cả từ cô em chồng trước giờ chưa từng ngó ngàng đến mẹ. Tin nhắn thoại, tin nhắn SMS nhảy lên liên tục.

Tôi không gọi lại. Tôi thong thả pha một tách trà, ngồi ngoài hiên tắm nắng. Đúng lúc đó, điện thoại lại reo, là Hùng. Tôi bấm nghe, đầu dây bên kia lập tức truyền đến giọng nói khàn đặc, mệt mỏi và hoảng loạn của chồng:

– Mai! Em đang ở đâu? Sao em lại bỏ đi như vậy? Em có biết ở nhà đang loạn hết lên rồi không?

Tôi bật cười, giọng bình thản đến lạ:

– Anh là kỹ sư công trình mà, chuyện nhỏ nhặt trong nhà sao lại làm anh loạn lên được? Mẹ có ba căn nhà, anh bán bớt một căn đi mà thuê người chăm. Tôi mệt rồi, tôi nghỉ việc.

– Anh xin em! Em về đi! – Giọng Hùng như sắp khóc – Hai ngày qua anh phải xin nghỉ việc ở tổng công ty để chạy về. Mẹ bị tiêu chảy, anh thay tã cho mẹ mà anh… anh nôn nghén không chịu nổi. Anh thuê hộ lý theo giờ, người ta đòi 2 triệu một ngày nhưng vừa vào ngửi mùi, lại bị mẹ chửi bới, người ta bỏ chạy mất dép rồi! Em chồng em vào đỡ mẹ thì làm ngã mẹ, giờ bà đang khóc lóc đòi tuyệt thực kia kìa!

Hóa ra, hai năm qua, cả nhà họ coi việc tôi chăm sóc bà Liên là điều hiển nhiên. Họ nghĩ công việc đó nhẹ nhàng như việc dạo chơi, cho đến khi chính tay họ phải chạm vào những chiếc tã bẩn, phải thức trắng đêm nghe tiếng rên rỉ, phải ngửi mùi thuốc sát trùng trộn lẫn chất thải.

Chỉ trong vòng 48 tiếng ngắn ngủi không có tôi, căn nhà ba tầng khang trang đã biến thành một bãi chiến trường bốc mùi.

Sự thật phơi bày và cái cúi đầu muộn màng

Trưa hôm đó, cả Hùng và cô em chồng phải lặn lội chạy xe hơn 60 cây số về tận nhà mẹ đẻ của tôi. Vừa thấy tôi, Hùng – người đàn ông trước giờ luôn cao ngạo, chỉ biết đưa tiền rồi phó mặc vợ – lao đến định nắm lấy tay tôi, nhưng tôi lạnh lùng lùi lại.

– Mai, anh thay mặt mẹ xin lỗi em. Mẹ già rồi nên lẩm cẩm, nghĩ quẩn. Em bao dung cho mẹ, về với anh được không? Không có em, nhà mình nát mất!

Tôi nhìn chồng, rồi nhìn sang cô em chồng đang khép nép đứng bên cạnh, rút từ trong túi xách ra hai loại giấy tờ đặt lên bàn:

  • Tờ giấy thứ nhất: Đơn ly hôn tôi đã ký sẵn.

  • Tờ giấy thứ ba: Bản cam kết từ bỏ quyền thừa kế tài sản.

Tôi dõng dạc nói, từng lời rõ ràng để cả gia đình họ nghe thấy:

– Mẹ anh nghĩ tôi chăm bà vì ba căn nhà đúng không? Đây, tôi ký sẵn giấy từ bỏ mọi quyền lợi liên quan đến tài sản của nhà anh. Tôi đi làm kế toán, lương tháng đủ nuôi thân, chưa từng ngửa tay xin nhà anh một đồng nào. Hai năm qua tôi chăm mẹ, là vì nghĩa vợ chồng với anh, vì cái tâm của một con người đối với một người đau ốm. Nhưng lòng tốt của tôi bị chà đạp quá đủ rồi.

Cô em chồng nghe thấy thế thì mặt mày tái mét, lắp bắp:

– Chị… chị dâu… chị không về thì ai chăm mẹ? Tụi em còn phải đi làm, không ai chịu nổi mùi đó đâu… Chị thương mẹ, thương anh hai thì bỏ qua lần này đi chị…

Tôi cười nhạt, đứng dậy thu lại tờ đơn ly hôn:

“Hai năm qua, tôi vừa đi làm vừa chăm người liệt, không một ai trong cái nhà đó hỏi tôi có mệt không. Giờ các người biết mệt, biết bẩn thì lại bắt tôi phải chịu thay sao? Mẹ anh có ba căn nhà, tài sản lớn như thế, các người tự chia nhau mà chăm bà ấy đi.”

Hùng chết lặng nhìn tờ đơn ly hôn. Anh ta hiểu rằng, anh ta không chỉ mất đi một người vợ, mà đã mất đi người duy nhất trên đời này tình nguyện hy sinh, yêu thương gia đình anh ta vô điều kiện. Sự hối hận muộn màng hiện rõ trên khuôn mặt phờ phạc của chồng, nhưng tất cả đã quá trễ.

Tôi quay người bước vào trong nhà, khép lại cánh cửa, dứt khoát cắt đứt chuỗi ngày làm “ô sin miễn phí” núp bóng con dâu hiền thảo. Cuộc đời tôi từ hôm nay, chỉ sống cho chính mình.