Họp lớp sau 10 năm ra trường Nga gặp lại Tuân, vừa gặp anh đã xoa đầu cô rồi nói: "Thế nào còn muốn lấy anh làm chồng không cô bé...", Nga ngẩn người hóa ra là Tuân người cô từng ngưỡng mộ vì học giỏi, hát hay và tuyên bố sẽ lấy anh làm chồng từ còn học cấp 2!

 



Mười năm sau ngày tốt nghiệp.

Nga đứng trước cánh cổng quen thuộc, trong lòng bỗng dâng lên cảm giác bồi hồi khó tả.

Những hàng phượng vẫn còn đó.

Sân trường vẫn ngập nắng như ngày nào.

Chỉ có những cô cậu học trò năm ấy giờ đều đã trưởng thành.

Nga khẽ mỉm cười.

Cô năm nay hai mươi tám tuổi, là giáo viên tiểu học. Cuộc sống bình yên nhưng chưa từng yêu ai đủ sâu để nghĩ đến chuyện kết hôn.

Bạn bè vẫn hay trêu:

– “Tiêu chuẩn của cậu cao quá.”

Nga chỉ cười.

Không ai biết trong lòng cô luôn có một hình bóng đã ở đó từ rất lâu.

Là Tuân.

Hơn cô hai khóa.

Ngày ấy anh là học sinh nổi tiếng nhất trường.

Học giỏi.

Đẹp trai.

Đội trưởng đội bóng rổ.

Lại còn rất dịu dàng.

Còn cô chỉ là cô bé lớp mười vừa vào trường, đeo chiếc kính cận to, lúc nào cũng ôm sách.

Hai người vốn chẳng có gì liên quan.

Cho đến một buổi chiều mưa.

Nga trượt chân ở cầu thang, sách vở rơi tung tóe.

Một bàn tay chìa ra trước mặt.

– “Đứng dậy nào.”

Là Tuân.

Anh cúi xuống nhặt từng quyển sách, còn cẩn thận lau sạch nước mưa bám trên bìa.

Hôm ấy anh còn đưa cô về tận cổng trường.

Trước khi đi còn xoa nhẹ lên đầu cô.

– “Lần sau đi cẩn thận nhé, cô bé.”

Từ hôm đó.

Mỗi lần gặp nhau trong sân trường, Tuân đều cười rồi xoa đầu cô như một cô em gái.

Nga thì mỗi lần như vậy lại đỏ mặt đến tận mang tai.

Một lần.

Trong buổi văn nghệ.

Nga bị đám bạn trêu.

– “Nga thích anh Tuân đúng không?”

Cô bé mới mười sáu tuổi chẳng biết giấu cảm xúc.

Ngẩng đầu nhìn anh rồi nói thật to.

– “Lớn lên em sẽ lấy anh làm chồng.”

Cả sân trường cười ồ.

Tuân cũng bật cười.

Anh chỉ đưa tay xoa đầu cô.

– “Được. Vậy anh chờ cô bé lớn.”

Rồi sau đó…

Anh tốt nghiệp.

Đi du học.

Hai người hoàn toàn mất liên lạc.

“Nga!”

Tiếng gọi kéo cô trở về hiện tại.

Bạn bè cũ ùa tới.

Ai cũng thay đổi.

Có người đã có hai con.

Có người chuẩn bị sinh em bé.

Tiếng cười nói rộn ràng khắp căn phòng.

Nga vừa ngồi xuống thì cửa hội trường mở ra.

Một người đàn ông mặc sơ mi trắng bước vào.

Dáng người cao ráo.

Khuôn mặt trưởng thành hơn nhiều.

Nhưng nụ cười ấy…

Vẫn giống hệt mười năm trước.

Nga sững người.

Là Tuân.

Tim cô đập mạnh đến mức tưởng như mọi người đều nghe thấy.

Anh cũng nhìn thấy cô.

Chỉ mất vài giây.

Anh mỉm cười rồi bước thẳng về phía cô.

Mọi người còn chưa kịp chào hỏi thì anh đã đứng trước mặt Nga.

Không nói gì.

Chỉ nhẹ nhàng đưa tay…

Xoa đầu cô.

Đúng động tác quen thuộc của mười hai năm trước.

Nga mở to mắt.

Cả người như hóa đá.

Tuân cười rất khẽ.

Giọng nói trầm hơn trước rất nhiều.

– “Thế nào…”

Anh hơi cúi xuống nhìn cô.

– “Còn muốn lấy anh làm chồng không, cô bé?”

Không gian bỗng im phăng phắc.

Đám bạn đang nói chuyện cũng đồng loạt quay sang.

Nga thì ngẩn người.

Đầu óc trống rỗng.

Cô không ngờ…

Một câu nói trẻ con năm mười sáu tuổi…

Anh vẫn còn nhớ.

Khóe mắt cô bỗng cay cay.

Tuân bật cười.

– “Anh tưởng em quên rồi.”

Nga lắp bắp.

– “Anh… anh còn nhớ thật sao?”

Anh gật đầu.

– “Sao lại quên được.”

Anh nhìn sân trường ngoài cửa sổ.

Ánh mắt dịu dàng.

– “Đó là lần đầu tiên có người nghiêm túc nói muốn lấy anh làm chồng.”

Cả đám bạn phá lên cười.

Một người trêu:

– “Trời đất! Hai người giữ lời hứa hơn mười năm luôn hả?”

Tuân chỉ cười.

Rồi rất tự nhiên kéo ghế ngồi cạnh Nga.

Như thể vị trí ấy vốn dĩ luôn thuộc về anh.

Nga len lén nhìn người đàn ông bên cạnh.

Bàn tay anh vẫn rộng.

Giọng nói vẫn ấm.

Chỉ là trưởng thành hơn rất nhiều.

Cô bỗng nhớ lại những buổi chiều tan học.

Nhớ cái xoa đầu dịu dàng.

Nhớ lời hứa vu vơ năm ấy.

Cô cứ nghĩ…

Mình là người duy nhất còn nhớ.

Không ngờ…

Có một người còn nhớ rõ hơn cả cô.

Và có lẽ…

Mười năm qua.

Không chỉ riêng mình cô chưa từng quên.

Bữa họp lớp hôm ấy bỗng trở nên náo nhiệt hơn bao giờ hết.

Đám bạn cũ chẳng còn ai để ý đến chương trình trên sân khấu. Mọi ánh mắt đều hướng về Nga và Tuân.

Một cậu bạn cười lớn:

– Hai người định giấu cả lớp yêu nhau từ hồi đi học à?

Nga đỏ bừng mặt, vội xua tay.

– Không có đâu!

Tuân chống cằm nhìn cô, khóe môi cong lên.

– Đúng là chưa yêu.

Anh cố ý ngừng lại vài giây rồi nói tiếp:

– Vì ngày đó cô bé còn nhỏ quá.

Tiếng hò reo vang khắp căn phòng.

Nga cúi gằm mặt, tim đập loạn xạ.

Ngày còn học cấp ba, cô từng nghĩ sau khi Tuân đi du học, anh sẽ nhanh chóng quên cô. Còn cô cũng sẽ lớn lên, rồi một ngày nào đó quên đi mối cảm nắng đầu đời.

Nhưng hóa ra… cả hai đều không làm được.

Buổi tiệc kết thúc khá muộn.

Khi mọi người lần lượt ra về, Tuân chủ động bước đến bên Nga.

– Anh đưa em về nhé?

Nga khẽ gật đầu.

Hai người sóng vai bước trên con đường trước cổng trường.

Đêm mùa hè dịu mát.

Những hàng cây vẫn như mười năm trước.

Có điều, cô bé ngày nào giờ đã trở thành một cô gái dịu dàng, còn chàng trai năm ấy đã mang dáng vẻ chững chạc của một người đàn ông ba mươi tuổi.

Một lúc lâu, cả hai đều im lặng.

Cuối cùng, Tuân lên tiếng.

– Em biết không… hôm nay anh hồi hộp hơn cả ngày bảo vệ luận văn.

Nga bật cười.

– Anh mà cũng biết hồi hộp sao?

– Có chứ.

Anh nhìn cô.

– Anh sợ em không đến.

– Sợ em không nhớ anh.

– Sợ… em đã có người yêu.

Nga khựng bước.

– Anh… nghĩ nhiều vậy sao?

Tuân cười nhẹ.

– Mười năm không gặp, điều gì cũng có thể xảy ra.

Nga cúi đầu.

– Em chưa từng yêu ai.

Tuân quay sang nhìn cô.

– Thật à?

Nga mỉm cười.

– Không biết nữa.

– Chỉ là… mỗi lần có ai theo đuổi, em lại vô thức đem người đó ra so sánh với một người.

– Người ấy từng giúp em nhặt sách.

– Từng che ô cho em.

– Từng xoa đầu em mỗi lần gặp.

– Và từng cười rất đẹp.

Tuân đứng lặng.

Ánh mắt anh bỗng dịu đi.

– Anh cũng vậy.

Nga ngạc nhiên.

Anh chậm rãi kể.

Sau khi sang nước ngoài, cuộc sống học tập rất bận rộn.

Bạn bè từng giới thiệu cho anh rất nhiều cô gái.

Nhưng lần nào cũng vậy.

Mỗi khi ai đó hỏi mẫu người lý tưởng của anh là gì.

Trong đầu anh lại hiện lên hình ảnh một cô bé đeo kính, ôm chồng sách còn nghiêm túc tuyên bố:

“Lớn lên em sẽ lấy anh làm chồng.”

Anh từng nghĩ đó chỉ là một câu nói trẻ con.

Nhưng không hiểu sao…

Anh lại nhớ mãi.

Có lần dọn phòng ký túc xá, anh còn tìm thấy một chiếc móc khóa hình ngôi sao.

Là món quà Nga từng lén đặt vào ngăn bàn của anh trước ngày anh tốt nghiệp.

Mặt sau còn viết nguệch ngoạc:

“Anh Tuân cố lên nha.”

Chiếc móc khóa ấy theo anh suốt mười năm.

Đến cả khi đổi xe, anh vẫn giữ.

Nga che miệng.

– Anh… vẫn còn giữ sao?

Tuân lấy chùm chìa khóa trong túi quần.

Chiếc ngôi sao nhỏ đã cũ, lớp sơn bong gần hết.

Nhưng vẫn được treo ngay vị trí dễ nhìn nhất.

Nga nhìn nó, nước mắt bất giác rơi xuống.

Mười năm.

Có những thứ tưởng chừng chẳng đáng giá.

Nhưng với người thật lòng, lại trở thành báu vật.

Tuân nhẹ nhàng lau giọt nước mắt nơi khóe mắt cô.

– Đừng khóc.

– Em khóc là anh không biết dỗ đâu.

Nga bật cười trong nước mắt.

– Anh vẫn vụng về như xưa.

– Nhưng lần này…

Anh hít một hơi thật sâu.

– Anh không muốn bỏ lỡ nữa.

Anh bước lùi lại một bước, nhìn thẳng vào mắt cô.

– Nga.

– Ngày em nói sẽ lấy anh làm chồng, anh chỉ nghĩ đó là lời nói của một cô bé.

– Nhưng sau này anh mới nhận ra…

– Người không lớn lên được chính là anh.

– Vì trái tim anh cứ mãi ở lại sân trường này.

– Ở cái ngày có một cô bé nhìn anh bằng ánh mắt trong veo nhất.

Nga cắn môi.

Đôi mắt đỏ hoe.

Tuân lấy từ trong túi áo một chiếc hộp nhung nhỏ.

Không phải nhẫn kim cương lấp lánh.

Chỉ là một chiếc nhẫn bạc rất giản dị.

Anh cười.

– Anh không định cầu hôn hôm nay.

– Nhưng lúc gặp em…

Anh biết mình không muốn chờ thêm nữa.

Anh mở chiếc hộp.

– Nga.

– Mười năm trước em hỏi anh có chờ không.

– Bây giờ đến lượt anh hỏi.

– Em…

– Có còn muốn lấy anh làm chồng không?

Nga bật khóc.

Lần này, cô không trả lời ngay.

Mà tiến đến ôm lấy anh thật chặt.

Giọng cô nghẹn ngào.

– Em tưởng…

– Chỉ có mình em nhớ.

Tuân vòng tay ôm lấy cô.

– Anh nhớ nhiều hơn em nghĩ.

– Anh chỉ tiếc…

– Đã để em chờ quá lâu.

Đúng lúc ấy, phía sau vang lên tiếng vỗ tay.

Hai người giật mình quay lại.

Hóa ra cả lớp chưa ai về.

Tất cả đều đứng phía sau, cười tươi nhìn hai người.

Một cô bạn lau nước mắt.

– Biết ngay mà!

– Nãy giờ tụi này đứng xem hết rồi.

Cả nhóm đồng thanh hô lớn:

– Hôn đi! Hôn đi!

Nga xấu hổ đến mức trốn luôn sau lưng Tuân.

Còn Tuân chỉ cười, một lần nữa dịu dàng xoa đầu cô như mười hai năm trước.

Anh nói đủ lớn để tất cả cùng nghe:

– Cảm ơn cô bé năm ấy đã đủ dũng cảm nói một câu mà anh chẳng bao giờ quên.

– Nếu ngày đó em không nói…

– Có lẽ anh đã đánh mất người con gái mình yêu nhất.

Nga ngước lên nhìn anh.

– Thế sau này…

– Anh còn xoa đầu em nữa không?

Tuân bật cười.

– Còn.

– Nhưng chỉ khi em là vợ anh.

Tiếng cười và tiếng vỗ tay vang khắp sân trường.

Những cánh phượng đỏ khẽ rơi trong làn gió đêm.

Mười năm trước, một lời hứa ngây ngô đã gieo vào lòng hai người một hạt mầm.

Mười năm sau, họ gặp lại đúng nơi mọi chuyện bắt đầu.

Lần này, không còn là lời hứa của cô bé mười sáu tuổi.

Mà là lời hẹn ước của hai người trưởng thành, sau một quãng thanh xuân đủ dài để hiểu rằng, có những mối duyên chỉ cần còn nhớ về nhau thì dù thời gian có trôi qua bao lâu, cuối cùng vẫn sẽ tìm được đường quay trở lại.