Vừa ngồi xuống ghế phụ, tôi đã nghe thấy trong cốp xe có tiếng động rất khẽ, giống như có người trở mình.
Chồng tôi lập tức bật nhạc, vặn âm lượng lên hết cỡ.
Tôi cười lạnh trong lòng, ngoài mặt vẫn bình thản như không.
“Anh lái chậm thôi, đồ Tết phía sau dễ vỡ lắm.”
Tay anh ta đặt trên vô lăng khẽ run một cái.
Suốt năm tiếng đồng hồ trên đường, tôi âm thầm thu thập và sắp xếp tất cả chứng cứ, rõ ràng đến từng chi tiết.
Vừa bước vào nhà chồng, tôi đứng ngay ở cửa, liên tiếp gọi ba cuộc điện thoại.
Sau đó, nhìn khắp phòng đầy ắp họ hàng, tôi cất giọng bình tĩnh:
“Mọi người đừng ai động vào gì hết. Trong cốp xe có một món ‘hàng’, chúng ta cùng nhau kiểm tra thử nhé.”
“Năm mới mà, phải vui vẻ cùng nhau chứ.”
Mẹ chồng lao tới định ngăn lại.
Đáng tiếc… đã quá muộn rồi.
Vừa ngồi xuống ghế phụ, tôi đã nghe thấy trong cốp xe có người trở mình.
Rất khẽ.
Nhưng tôi nghe rõ.
Chu Minh lập tức bật nhạc, vặn âm lượng lên hết cỡ.
Tiếng rock ầm ầm chấn động màng nhĩ, che lấp mọi âm thanh khác.
Tôi cười lạnh trong lòng, ngoài mặt vẫn bình thản.
Chiếc xe chậm rãi nhập làn cao tốc.
Tôi nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ đang lùi lại phía sau với tốc độ chóng mặt, giọng điệu nhẹ như không.
“Anh lái chậm thôi, đồ Tết phía sau dễ vỡ lắm.”
Tay anh ta đặt trên vô lăng khẽ run lên.
Trong gương chiếu hậu, ánh mắt anh ta hoảng loạn, nhưng miệng vẫn cố gắng giữ vẻ bình tĩnh.
“Không sao, anh cố định hết rồi.”
“Vậy à?” Tôi khẽ cười. “Thế thì tốt quá.”
Suốt năm tiếng đồng hồ tiếp theo, tôi không nói thêm một câu nào.
Chu Minh mấy lần muốn mở miệng, đều bị vẻ lạnh lẽo nơi gương mặt nghiêng của tôi chặn lại.
Anh ta không biết, tôi đã chẳng cần hỏi gì nữa.
Ba năm kết hôn, tôi đã vì cái nhà này mà bỏ ra bao nhiêu, còn anh ta và cả gia đình anh ta đã rút cạn của tôi những gì, trong lòng tôi có một cuốn sổ ghi chép rõ ràng.
Một cuốn sổ đầy máu và nước mắt.
Anh ta vẫn tưởng tôi là người phụ nữ ngu ngốc năm xưa, chỉ cần một câu dỗ dành là có thể dốc hết ruột gan.
Anh ta nhầm rồi.
Trái tim tôi, từ lâu đã bị những lời dối trá hết lần này đến lần khác của anh ta, cùng những lần vòi vĩnh không đáy của mẹ chồng, mài đến cứng hơn cả lớp băng vĩnh cửu nơi Siberia.
Tôi cúi đầu, ngón tay lướt nhanh trên màn hình điện thoại.
Sao kê ngân hàng.
Tin nhắn trò chuyện.
Ảnh chụp chuyển khoản.
Tất cả chứng cứ trong năm năm qua, tôi đều sắp xếp gọn gàng trong một thư mục được mã hóa.
Tôi mở nó ra, nhìn từng bức ảnh, từng con số.
Rất tốt.
Mọi thứ đã sẵn sàng.
Năm tiếng sau, xe rời cao tốc, chạy vào cái ngôi làng mà tôi từng nghĩ là “nhà”.
Từ xa, đã thấy mẹ chồng Triệu Hồng đứng trước cửa ngóng trông.
Chu Minh dừng xe, lập tức đổi sang vẻ mặt của một đứa con hiếu thảo.
“Mẹ, tụi con về rồi!”
Triệu Hồng cười tươi như hoa, bước nhanh tới, ánh mắt lại dán chặt vào cốp xe.
“Ôi con trai của mẹ, cuối cùng cũng về rồi! Có mệt không? Năm nay mang gì ngon về cho mẹ đấy?”
Tôi không động.
Tôi vẫn ngồi trên ghế phụ, lặng lẽ nhìn màn “mẫu tử tình thâm” trước mắt.
Chu Minh vòng qua, mở cửa xe cho tôi.
“Từ Cầm, xuống xe đi, mẹ đang đợi kìa.”
Trong giọng anh ta có chút van nài.
Tôi ngẩng đầu, mỉm cười với anh ta.
Nụ cười ấy khiến anh ta rùng mình một cái.
Tôi bước xuống xe, đứng trước căn nhà hai tầng bề thế của nhà chồng.
Trong phòng khách đèn sáng trưng, tiếng nói cười ồn ào.
Cả họ bên đó, từ cô dì chú bác đến họ hàng xa gần, đều có mặt đông đủ.
Tất cả đều đang chờ xem “con dâu ngu ngốc” này năm nay mang về bao nhiêu “quà Tết” để dâng lên cho họ.
Tôi không vội bước vào.
Ngay trước mặt Chu Minh và mẹ chồng, tôi đứng ở cửa, bình thản gọi liền ba cuộc điện thoại.
Cuộc thứ nhất, gọi cho chú Phương trong làng.
Ông là kế toán cũ, có uy tín, lại thích đứng ra phân xử chuyện phải trái.
“Chú Phương, chúc chú năm mới vui vẻ. Cháu có chút việc muốn nhờ. ‘Hàng Tết’ cháu với Chu Minh mang về có vấn đề, mong chú qua làm chứng giúp, tiện phân xử cho rõ.”
Cuộc thứ hai, gọi cho anh trai tôi.
“Anh, em tới nhà Chu Minh rồi. Anh qua luôn nhé. Đúng, dẫn theo hai người.”
Cuộc thứ ba, tôi khựng lại một chút, rồi bấm gọi vào số điện thoại đã lưu từ rất lâu nhưng chưa từng dùng.
Đầu dây bên kia nhanh chóng bắt máy.
“Alo, chú Bạch phải không ạ? Cháu là Từ Cầm. Chúc chú năm mới. Cháu gọi để báo một tiếng, con gái chú, Bạch Lộ, hiện đang ở trong cốp xe của cháu. Bọn cháu đang ở quê Chu Minh, địa chỉ là…”
Tôi cúp máy.
Mặt Chu Minh đã trắng bệch, không còn một giọt máu.
Mẹ chồng Triệu Hồng cuối cùng cũng nhận ra có điều không ổn, nụ cười cứng đờ trên môi.
“Từ Cầm, cô… cô đang làm cái trò gì vậy?”
Tôi không thèm để ý.
Tôi bước vào phòng khách, nhìn thẳng vào đám họ hàng đang hóng chuyện, từng chữ từng chữ rõ ràng:
“Không ai được động vào gì hết. Trong cốp xe có một thứ, mọi người cùng kiểm tra xem.”
Ánh mắt tôi quét qua từng khuôn mặt.
“Năm nay, không ai trong các người được yên ổn đâu.”
Triệu Hồng hét lên một tiếng, lao tới muốn ngăn tôi lại.
Đáng tiếc…
Đã muộn rồi.
Cánh tay của Triệu Hồng chưa kịp chạm vào chéo áo tôi thì anh trai tôi cùng hai người họ hàng lực lưỡng bên ngoại đã đẩy cửa bước vào, sừng sững đứng chặn ngay trước mặt bà ta.
“Từ Cầm, có anh ở đây, xem đứa nào dám động vào em!” Anh trai tôi gầm lên một tiếng, khí thế áp đảo khiến cả phòng khách đang ồn ào bỗng chốc im bặt như tờ.
Cùng lúc đó, chú Phương kế toán cũng vừa đi bộ tới. Thấy tình hình căng thẳng, chú nhíu mày nhìn Chu Minh: “Có chuyện gì thế này? Đầu năm đầu tháng tụ tập đông đủ thế này để giải quyết việc gì à?”
Tôi không giải thích nhiều, chỉ lạnh lùng ném chìa khóa xe lên bàn trà: “Chu Minh, anh tự ra mở cốp, hay để anh trai tôi dùng xà beng cạy ra?”
Chu Minh quỳ sụp xuống đất, hai tay run rẩy ôm lấy chân tôi, giọng nghẹn ngào van xin: “Cầm ơi, anh sai rồi, anh bị ma xui quỷ khiến! Tiêu chuẩn của cô ấy thấp, cô ấy nói chỉ cần đi theo anh về quê đón Tết, trốn trong cốp xe cũng được… Anh xin em, trước mặt họ hàng, cho anh chút thể diện được không?!”
“Thể diện?” Tôi cúi xuống, gạt phắt tay anh ta ra bằng một cái đá dứt khoát. “Lúc anh đem tiền mồ hôi nước mắt của tôi đi nuôi ả, lúc mẹ anh mỉa mai tôi là loại độc phụ không biết sinh con, các người có nghĩ đến thể diện của tôi không?”
Triệu Hồng thấy con trai quỳ gối thì xót xa, đổi giọng đanh đá: “Cô đừng có làm mình làm mẩy! Cốp xe là đồ nhà tôi, cô có quyền gì mà ra lệnh? Ai biết cô có vu oan giá họa cho con trai tôi không!”
“Được, bà muốn bằng chứng trực quan chứ gì?”
Tôi nhấc điện thoại, bấm nút “Mở cốp” trên ứng dụng điều khiển xe từ xa.
Cạch.
Tiếng mở khóa vang lên giòn giã trong màn đêm tĩnh mịch. Cả họ nhà Chu Minh tò mò lẫn nghi hoặc, rồng rắn kéo nhau ra sân.
Đèn cốp xe bật sáng. Lớp cửa từ từ kéo lên, để lộ ra một cảnh tượng nực cười đến cực điểm.
Bạch Lộ — ả nhân tình vốn quen thói được chiều chuộng, giờ đây tóc tai bù xù, mặt mày lấm lem, co quắp giữa đống giỏ quà Tết và bao tải gạo. Năm tiếng đồng hồ ngột ngạt trên đường cao tốc, cộng thêm tiếng nhạc rock đấm vào tai liên tục đã khiến ả mệt lả, nôn ọe cả ra chiếc túi xách hàng hiệu mà Chu Minh dùng tiền của tôi để mua tặng.
“Á!” Bạch Lộ bị ánh sáng đột ngột làm chói mắt, lấy tay che mặt, tiếng khóc thút thít vang lên.
Đám họ hàng đứng xung quanh ồ lên một tiếng kinh hãi. Những tiếng xì xào bàn tán bắt đầu rộ lên: “Trời đất ơi, thật à?”, “Mang cả gái về giấu trong cốp xe cơ đấy, đúng là mở mang tầm mắt!”, “Mất mặt gia môn quá!”
Chu Minh lao đến định đỡ nhân tình, nhưng tôi đã nhanh hơn một bước, giơ cao chiếc điện thoại đang phát loa ngoài. Tôi bật tệp ghi âm cuộc trò chuyện giữa mẹ chồng và Chu Minh từ tuần trước mà tôi tình cờ thu được nhờ camera giấu kín:
“Minh này, Tết này cứ dẫn con bé Bạch Lộ về đây. Con Từ Cầm nó bận đi làm thêm kiếm tiền thưởng Tết, không biết đâu. Cứ bảo Bạch Lộ chịu khó tí, mẹ nấu món ngon bù cho. Đến lúc con bé đó sinh cháu trai, mẹ ép con Từ Cầm ký đơn ly hôn, để nó ra đi tay trắng!”
Giọng nói chói lót của Triệu Hồng vang mồn một giữa sân vang vọng. Sắc mặt bà ta từ đỏ gay chuyển sang tái mét, rồi tím ngắt. Đám họ hàng nhìn bà ta bằng ánh mắt khinh bỉ. Chú Phương đứng bên cạnh lắc đầu ngao ngán: “Bà Hồng à bà Hồng, ăn ở thất đức thế này thì trời đất nào dung!”
Đúng lúc đó, một chiếc xe taxi đỗ sịch trước cổng nhà. Chú Bạch — bố của Bạch Lộ, người đàn ông cực kỳ trọng sĩ diện ở phố huyện bên cạnh, hùng hổ bước xuống xe cùng mấy người anh em họ.
Vừa nhìn thấy con gái mình nhếch nhác chui ra từ cốp xe của một người đàn ông đã có vợ, chú Bạch tức đến run người. Chú lao đến, không thèm nể nang ai, tát thẳng vào mặt Bạch Lộ một cái nổ đom đóm mắt: “Nhục nhã! Nhà tao vô phúc mới đẻ ra loại con gái bò vào cốp xe người ta để làm phòng nhì thế này à?!”
Bạch Lộ khóc thét lên, bám lấy Chu Minh: “Anh Minh, cứu em, anh bảo sẽ chịu trách nhiệm với em cơ mà!”
Nhưng Chu Minh lúc này thân mình còn lo chưa xong. Tôi thong thả rút trong túi xách ra một tệp tài liệu dày cộp, ném thẳng vào mặt anh ta.
“Đây là toàn bộ sao kê tài khoản ngân hàng của anh trong ba năm qua. Tổng cộng anh đã lén lút chuyển cho Bạch Lộ và mẹ anh hơn 1,2 tỷ đồng. Số tiền này đều trích từ tài khoản chung và tài sản riêng trước hôn nhân của tôi.”
Tôi quay sang nhìn Triệu Hồng và Chu Minh, nụ cười trên môi càng thêm lạnh lẽo: “Căn nhà hai tầng các người đang đứng này, tiền xây dựng một nửa là của tôi. Chiếc xe này, đứng tên tôi. Luật sư của tôi đã nộp đơn lên tòa án. Tôi kiện Chu Minh ngoại tình, vi phạm chế độ một vợ một chồng, đồng thời kiện cả bà Triệu Hồng lẫn Bạch Lộ tội chiếm đoạt tài sản. Tôi sẽ đòi lại không thiếu một xu!”
Chu Minh ngã quỵ xuống đất, hoàn toàn sụp đổ. Anh ta biết, tôi nói được là làm được. Một khi ra tòa với mớ bằng chứng đanh thép này, anh ta không chỉ mất hết danh dự, tiền tài, mà công việc nhà nước hiện tại cũng sẽ tan thành mây khói.
Triệu Hồng định giở bài cũ, ngồi thụp xuống đất lu loa khóc lóc gào thét: “Ôi làng nước ơi con dâu nó giết tôi, nó muốn đẩy cả nhà tôi vào đường cùng rồi!”
“Bà cứ khóc tiếp đi.” Tôi dửng dưng bấm nút khóa xe, ra hiệu cho anh trai và chú Phương. “Hợp đồng quà Tết năm nay, tôi hủy hết. Căn nhà này, chuẩn bị tinh thần bị niêm phong để phát mại tài sản đi.”
Tôi quay lưng, bước thẳng ra cổng, không một lần ngoảnh lại nhìn bãi chiến trường hỗn loạn phía sau. Tiếng chửi bới của nhà họ Bạch, tiếng khóc lóc van xin của Chu Minh, và tiếng gào rống bất lực của mẹ chồng cũ hòa vào nhau, tạo thành một bản nhạc tiễn đưa cuộc hôn nhân rác rưởi của tôi.
Bước lên xe của anh trai, tôi nhìn bầu trời đêm rực rỡ ánh đèn của đêm giao thừa cận kề. Mùa đông năm nay lạnh thật, nhưng lòng tôi thì chưa bao giờ ấm áp và tự do đến thế. “Hộp quà bí ẩn” này, tôi mở ra thật quá mãn nguyện rồi!
