Tôi Phát hiện Chồng Tôi Và Em Gái Đang Tắm Chung - Tôi Khóa Cửa Và Gọi Điện Cho Chồng Em Gái Đến...




 Tôi về nhà sớm hơn mọi ngày, tay còn cầm túi đồ ăn nóng mua cho chồng. Nhà im lặng lạ thường. Tiếng nước chảy từ phòng tắm vọng ra, đều đều như cố tình che giấu điều gì đó. Tôi bước nhẹ trên nền gạch, tim đập chậm nhưng mạnh.

Cửa phòng tắm khép hờ. Tôi vừa định gọi tên chồng thì thấy chiếc áo sơ mi trắng của anh vắt trên ghế, còn bên cạnh là váy ngủ màu hồng nhạt… tôi nhận ra ngay, đó là của em gái tôi – Thảo.

Tôi không kịp thở. Không phải vì sốc, mà vì đầu óc tôi bỗng trở nên lạnh như đá.

Tôi đẩy cửa ra thêm một chút.

Trong bồn tắm, chồng tôi – Hoàng – đang ngồi phía sau Thảo, tay ôm ngang eo nó. Thảo quay đầu cười khúc khích, tóc ướt dính vào vai. Hoàng hôn lên trán nó như thể đây là chuyện bình thường nhất thế gian.

Tôi đứng yên. Không la hét. Không ném đồ. Không lao vào tát ai cả.

Tôi chỉ lùi lại, khép cửa nhẹ như chưa từng xuất hiện.

Rồi tôi khóa cửa chính lại từ bên ngoài.

Tôi xuống tầng trệt, đứng trước cửa nhà, mở điện thoại và gọi cho người cần gọi.

Người đầu tiên là mẹ tôi.

“Con nhờ mẹ sang đây ngay. Nhưng mẹ đừng báo cho ai biết.”

Người thứ hai là chị Hương – bạn thân tôi, làm bên công chứng.

“Chị rảnh không? Em cần chị đến nhà em gấp. Càng nhanh càng tốt.”

Người thứ ba… là anh Minh, người cùng tôi góp vốn mở tiệm mỹ phẩm online ba năm nay.

“Anh Minh, anh check giúp em tất cả giao dịch của tài khoản công ty, đặc biệt mấy tháng gần đây. Em nghi có vấn đề.”

Tôi ngẩng lên, nhìn hàng xóm đối diện đang tưới cây. Tôi vẫn cười gật đầu chào như mọi khi. Tôi không muốn ai nghi ngờ.

Chỉ có điều… lòng tôi đã đặt một dấu chấm hết.

Khoảng hai mươi phút sau, mẹ tôi đến. Bà chưa kịp hỏi gì, tôi đưa cho bà chìa khóa, rồi bảo: “Mẹ lên tầng hai, mở cửa phòng tắm. Con đứng đây.”

Mẹ tôi sững người, bước đi nặng nề.

Từ trên nhà vang xuống tiếng hét của bà, một tiếng hét như xé cả căn nhà làm đôi.

Tôi không khóc. Tôi chỉ nhìn vào màn hình điện thoại khi tin nhắn của anh Minh gửi tới:

“Lan, tài khoản công ty vừa bị rút 320 triệu sáng nay. Người ký điện tử là em gái em.”

Tôi lạnh sống lưng.

Hóa ra bồn tắm chỉ là màn mở đầu.
Tôi bước vào nhà sau khi mẹ đã bình tĩnh hơn, hoặc ít nhất là bà cố tỏ ra bình tĩnh. Hoàng và Thảo đã mặc đồ xong, đứng ở phòng khách. Thảo cúi mặt, tay run run. Hoàng thì ngồi xuống ghế như một người đàn ông bị bắt quả tang nhưng vẫn cố giữ “tư thế chủ nhà”.

Hoàng mở lời trước, giọng giả khàn:
“Lan… em nghe anh nói…”

Tôi đặt túi đồ ăn lên bàn, nhẹ nhàng như thể đây là một buổi tối bình thường.

“Anh không cần giải thích chuyện bồn tắm.” Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta. “Em muốn biết chuyện tiền.”

Hoàng khựng lại. Thảo giật mình ngẩng lên.

Mẹ tôi thở hắt ra một tiếng, giọng nghẹn:
“Tiền gì? Hai đứa còn làm ra chuyện gì nữa?”

Tôi không trả lời mẹ ngay. Tôi bước đến tủ hồ sơ, nơi tôi vẫn cẩn thận cất giấy tờ gia đình. Tủ khóa bằng chìa nhỏ, nhưng tôi nhớ rõ hôm qua tôi đã thấy chìa bị đặt lệch chỗ, như có người động vào.

Tôi mở tủ, rút ra một tập giấy. Một vài tờ bị xáo trộn. Tôi lật nhanh.

Và tôi thấy: bản sao giấy đăng ký kết hônbản photo sổ đỏ căn hộ, và một thứ khiến tay tôi lạnh toát: một hợp đồng ủy quyền có chữ ký của tôi.
Chữ ký nhìn rất giống. Nhưng tôi biết, đó không phải do tôi ký.

Tôi đưa tờ giấy lên:
“Cái này là gì?”

Hoàng đứng bật dậy:
“Em đừng làm quá. Chỉ là giấy tờ thôi…”

Tôi cười nhạt.
“Giấy tờ thôi mà giả chữ ký của em?”

Thảo bật khóc nấc lên.
“Chị… em xin lỗi… em không muốn đâu…”

Tôi nhìn Thảo, giọng bình thản tới mức chính tôi cũng thấy sợ:
“Không muốn mà vẫn rút 320 triệu từ tài khoản công ty?”

Thảo quỵ xuống. Mẹ tôi chạy tới đỡ con gái, nhưng rồi bà như chợt tỉnh, buông tay ra, nhìn Thảo bằng ánh mắt vừa đau vừa thất vọng.

Hoàng bước tới định chạm vào vai tôi. Tôi lùi lại.
“Anh Minh đã gửi sao kê cho em. Rút tiền bằng chữ ký điện tử của Thảo. Vậy ai đưa cho nó quyền đó?”

Hoàng im.

Tôi nhìn thẳng vào mặt anh ta.
“Anh.”

Sự im lặng trong phòng như một sợi dây căng sắp đứt.