Chị gái mượn em trai 350 triệu để chữa bệnh, em bắt chị viết giấy nợ, ai dè khi về nhà mở tờ giấy ra xem, chị sững s:ờ ch:ết lặng…




Ngọc ngồi lặng bên cửa sổ bệnh viện, ánh nắng chiều len qua tấm kính chiếu xuống khuôn mặt mệt mỏi, hằn lên những vết chân chim của tuổi 30. Hai tay chị ôm đầu gối, mắt đỏ hoe, nhìn ra khoảng sân vắng, nơi vài bà lão đang trò chuyện râm ran, vài đứa trẻ chạy nhảy bên bãi cỏ. Chị nghe như tất cả đang xa vời, chỉ còn lại tiếng tim mình đập thình thịch.


“Chị cần phải phẫu thuật gấp… Chi phí… khoảng 350 triệu đồng.”
Giọng bác sĩ vang lên, đều đều nhưng lạnh lùng, như bản á:n mà Ngọc không thể tránh.

350 triệu đồng! Ngọc nhắm mắt lại, hít một hơi dài. Chồng chị đang làm nông, hai đứa con còn nhỏ, căn nhà xiêu vẹo sau mùa mưa lũ vừa qua. Làm sao có thể xoay xở số tiền lớn như vậy?

Trong cơn tuyệt vọng, Ngọc chợt nghĩ đến Hưng – em trai duy nhất. Hưng từ nhỏ hiếu học, sau này lập nghiệp ở thành phố, cuộc sống ổn định hơn nhiều. Chị chưa từng muốn phi:ề:n em, và từ ngày lấy chồng, hai chị em thỉnh thoảng mới gọi điện hỏi thăm nhau. Nhưng giờ đây, khi mạng sống đang treo lơ lửng, Ngọc biết mình không còn lựa chọn nào khác.

Chị cầm điện thoại, tay run run bấm số. Tiếng tút vang lên vài hồi, rồi giọng Hưng vang lên trầm ổn, khiến lòng chị vừa yên tâm vừa day dứt:

– Chị cần bao nhiêu?

Ngọc nghẹn ngào, giọng run run:
– Bác sĩ bảo ít nhất 350 triệu… Chị biết số tiền này lớn lắm, nhưng chị không còn cách nào khác.

Im lặng. Chỉ vài giây ngắn ngủi mà như kéo dài cả thế kỷ. Cuối cùng, Hưng mới đáp:

– Được. Nhưng chị phải viết giấy n:ợ.

Ngọc ch:ế:t lặng. Trong lòng chị, những kỷ niệm tuổi thơ ùa về – những lần Hưng che chở, những lúc hai chị em cùng học dưới ánh đèn dầu, những ngày đông rét buốt chia nhau áo khoác mỏng. Chị vốn nghĩ tình ruột thịt không cần giấy tờ, vậy mà giờ đây, em trai lại thẳng thắn đến vậy.

Nhưng mạng sống hai đứa con còn nhỏ, chị không còn đường lui. Chị gật đầu, giọng lạc đi:
– Vậy… chị sẽ viết.

Ngày hôm sau, Hưng mang tiền đến. Thấy chị đứng trước cổng bệnh viện, mắt đỏ hoe, tay r:un r:un, anh nghiêm giọng:

– Viết đi, chị. Ghi rõ số tiền, hẹn ngày trả.

Ngọc r:un r:un cầm bút. Từng dòng chữ chị viết như nh:á:t d:a:o c:ứ:a vào lòng. Chị không oán trách, chỉ thấy nghẹn ngào. Khi xong, chị nhận tiền, cảm ơn rối rít rồi bước vào phòng làm thủ tục ph:ẫu thu:ật.
Cuộc phẫu thuật kéo dài gần 6 tiếng. Khi Ngọc tỉnh lại, trời đã sụp tối. Cơ thể đau nhức, cổ họng khô khốc, nhưng trong lòng chị nhẹ đi phần nào vì bác sĩ nói ca mổ tạm thời thành công.

Ba ngày sau, Ngọc được chuyển về phòng thường. Hưng không xuất hiện thêm lần nào. Chị hiểu, em bận. Chị cũng không trách. Thứ khiến chị trăn trở nhất vẫn là tờ giấy nợ – như một vết cứa âm ỉ trong tim.

Một tuần sau, Ngọc xuất viện. Về đến nhà, khi dọn lại túi xách để cất giấy tờ bệnh án, chị sực nhớ đến tờ giấy nợ. Chị lấy ra, định gấp lại cho gọn thì chợt khựng người.

Dòng chữ quen thuộc của em trai… không giống những gì chị đã viết hôm đó.

Ngọc run run mở tờ giấy ra xem cho kỹ.

Phía trên, vẫn là nét chữ của chị:

“Tôi là Nguyễn Thị Ngọc, mượn của Nguyễn Văn Hưng số tiền 350.000.000 đồng để chữa bệnh…”

Nhưng phía dưới, nơi chị nhớ rõ mình chỉ ghi “khi nào có điều kiện sẽ trả dần”, lại xuất hiện một đoạn chữ khác, nét bút cứng cáp, ngay ngắn – rõ ràng là chữ của Hưng:

“Nếu người mượn không có khả năng hoàn trả, khoản tiền này sẽ được coi là tặng cho, không yêu cầu trả lại dưới bất kỳ hình thức nào.”

Ngọc sững sờ.

Tim chị đập loạn xạ. Hai tay run đến mức tờ giấy rơi xuống nền nhà. Chị cúi xuống nhặt lên, đọc đi đọc lại không biết bao nhiêu lần, nước mắt bất giác trào ra.

Ngay góc phải tờ giấy, còn có một dòng chữ nhỏ hơn, như viết vội:

“Chị cứ yên tâm chữa bệnh. Em không muốn các cháu mất mẹ chỉ vì tiền.”

Ngọc chết lặng.

Hóa ra hôm đó, khi chị cắm cúi viết trong nước mắt, Hưng đã lặng lẽ thêm vào đoạn ấy sau khi chị đi vào phòng mổ. Em vẫn bắt chị viết giấy nợ – không phải vì nghi kỵ, mà để chị đỡ áy náy, để chị có cảm giác mình không mang ơn quá lớn.

Tối hôm đó, Ngọc gọi cho em. Điện thoại đổ chuông rất lâu mới có người bắt máy.

– Em… sao lại làm vậy? – Giọng chị vỡ ra.

Đầu dây bên kia im lặng vài giây, rồi Hưng thở dài:

– Nếu không bắt chị viết giấy nợ, chị sẽ không nhận tiền đâu. Em biết tính chị mà.

Ngọc bật khóc, nức nở như đứa trẻ.

– Nhưng… 350 triệu đâu phải ít…

Hưng cười nhẹ, giọng trầm xuống:

– Ít hơn mạng sống của chị. Ít hơn việc hai đứa nhỏ còn có mẹ.
– Với em… vậy là quá rẻ.

Ngọc ôm chặt điện thoại, khóc đến cạn nước mắt.

Hôm sau, Hưng về quê. Không mang theo quà cáp, không nói lời to tát. Chỉ lặng lẽ sửa lại mái nhà dột, thay cái khóa cổng gỉ sét, mua cho chị một chiếc chăn mới.

Trước khi về lại thành phố, Hưng đặt tờ giấy nợ vào tay chị, nói khẽ:

– Giữ lấy. Không phải để trả.
– Để nhớ là… trên đời này, chị không bao giờ đơn độc.

Ngọc nhìn theo bóng em khuất dần nơi đầu ngõ, trong lòng hiểu ra một điều muộn màng nhưng quý giá:

👉 Có những người dùng giấy nợ để ràng buộc.
👉 Và cũng có những người dùng giấy nợ… để giữ lại lòng tự trọng cho người mình thương.