Bạn bè ch:ê tr:ách chồng tôi suốt ngày dựa hơi nhà vợ để tiến thân, chẳng làm ăn được gì suốt ngày như ch:ó chui gầm chạn, đợi chồng mời hết bạn bè đến nhà, tôi cầm ra bát nước mắm đun sôi đặt xuống mâm và rồi đúng 15 phút sau...
Bạn bè chồng tôi nhiều lần chê bai sau lưng, bảo anh “ăn bám nhà vợ”, nào là “sống như chó chui gầm chạn”, “không có vợ thì chẳng làm nên cơm cháo gì”. Tôi biết, anh nghe thấy hết, nhưng vẫn nén im lặng, không cãi, chỉ cười cho qua.
Hôm ấy, chồng tôi bất ngờ gọi hết nhóm bạn chí cốt đến nhà ăn cơm. Tôi đứng bếp chuẩn bị chu đáo, bữa cơm bày ra mâm đủ đầy. Không khí rôm rả được một lát, rồi lại có tiếng bâng quơ chọc chồng tôi:
“Ông sướng nhỉ, ngồi mát ăn bát vàng, có vợ lo hết.”
Mọi ánh mắt đổ dồn vào tôi, chờ xem tôi phản ứng thế nào. Tôi lẳng lặng bưng ra một bát nước mắm đang sôi ùng ục trên bếp, đặt thẳng xuống giữa mâm.
Cả mâm trố mắt nhìn, không hiểu. Tôi chỉ cười, nói chậm rãi:
“Nước mắm này, nếu không có bàn tay khuấy đều, nó sẽ khét lẹt, không ăn nổi. Các anh cứ tưởng chồng tôi dựa vào tôi, nhưng chính tôi mới dựa vào anh ấy. Trong lúc tôi lo toan, anh ấy mới là người đứng chắn lưng cho cả gia đình. Các anh có muốn thử sống một ngày như tôi, để biết ai dựa vào ai không?”
Cả mâm im phăng phắc. 15 phút sau, không ai còn dám buông thêm một lời chê bai. Đến lúc ra về, từng người bắt tay chồng tôi, mặt đầy ngượng ngập.
Chồng tôi nhìn tôi, mắt đỏ hoe. Hóa ra, anh đã âm thầm chuẩn bị cả một dự án lớn, chỉ vì muốn chứng minh bản thân với bạn bè. Và ngay tối hôm ấy, tôi mới biết anh vừa được gọi tên trúng thầu – một hợp đồng tiền tỷ.
Từ đó, chẳng ai còn dám mở miệng coi thường anh thêm lần nào nữa.