vHôm ấy, Hoan tan làm sớm hơn thường lệ. Vừa bước đến trước cửa nhà, cô bỗng khựng lại khi nghe tiếng chồng và mẹ chồng đang nói chuyện bên trong. Những lời họ vô tình lọt qua khe cửa khiến ti/m cô như thắt lại.
Hôm ấy, Hoan tan làm sớm hơn thường lệ. Vừa bước đến trước cửa nhà, cô bỗng khựng lại khi nghe tiếng chồng và mẹ chồng đang nói chuyện bên trong. Những lời họ vô tình lọt qua khe cửa khiến tim cô như thắt lại. Hoan nín thở lắng nghe, và chỉ trong vài phút ngắn ngủi, sự thật bị chôn giấu suốt bao năm cũng dần hé lộ. Cuối cùng, cô đã biết vì sao mình mãi không thể có con, và càng đau đớn hơn khi nhận ra người khiến cô sống trong dằn vặt bấy lâu lại chính là những người thân cận nhất….
Chiều buông xuống, ánh hoàng hôn đỏ rực như máu, trải dài trên con đường dẫn về nhà. Tôi bước xuống từ chiếc xe buýt cuối ngày, đôi giày cao gót gõ nhịp trên vỉa hè. Hôm nay, tôi được nghỉ sớm, một điều hiếm hoi trong guồng quay công việc bận rộn. Trong đầu tôi đã vẽ sẵn hình ảnh một buổi tối ấm áp: tôi sẽ nấu một bữa cơm thật ngon, ngồi bên chồng, nghe anh kể về những chuyện vụn vặt ở công ty.
Nhưng khi đặt tay lên nắm cửa, tôi khựng lại. Tiếng nói từ bên trong vang lên, s:-ắc lạnh và đầy ẩn ý, như một nhát dao xuyên: qua không gian tĩnh lặng.“Con yên tâm, mẹ đã lo hết rồi. Con bé vẫn không nghi ngờ gì đâu.”Đó là giọng mẹ chồng tôi, bà Hiền. Tôi đứng chêt lặng, tay vẫn đặt trên nắm cửa, không dám đẩy vào.
Tiếng chồng tôi, Nam, đáp lại, trầm nhưng sắc:
“Mẹ chắc chứ? Nếu Hoan biết chuyện, chắc chắn cô ấy sẽ không để yên.”
Tôi và Nam cưới nhau được ba năm. Ba năm, không dài nhưng cũng đủ để tôi nghĩ rằng mình hiểu anh, hiểu gia đình anh. Nam là người đàn ông dịu dàng, chu đáo, luôn mang đến cho tôi cảm giác an toàn. Mẹ chồng tôi, bà Hiền, dù đôi lúc nghiêm khắc, vẫn đối xử với tôi như con ruột. Tôi chưa từng nghi ngờ tình cảm của họ, cho đến hôm nay.
Chuyện con cái là nỗi đau lớn nhất trong cuộc hôn nhân của chúng tôi. Sau hai năm cưới mà vẫn không có tin vui, tôi bắt đầu lo lắng. Tôi đi kh-ám, bác sĩ nói cơ thể tôi hoàn toàn bình thường. Nam cũng đi khám, kết quả không có vấn đề gì. Vậy mà, tháng nào tôi cũng thất vọng, nước mắt rơi trong lặng lẽ mỗi khi cầm que thử thai chỉ hiện một vạch.
Mẹ chồng tôi luôn an ủi, bảo rằng “duyên con cái chưa tới”.Giờ đây, đứng sau cánh cửa, tôi mới nhận ra…Tôi đẩy cửa bước vào, cố giữ vẻ mặt bình thản. Nam đang ngồi trên ghế sofa, tay cầm tách trà, còn mẹ chồng đứng cạnh bàn ăn. Cả hai giật mình khi thấy tôi.“Hoan… em về sớm thế?” Nam lắp bắp, ánh mắt lảng tránh.Tôi mỉm cười, dù trong lòng như có ngọn lửa bùng cháy. “Ừ, hôm nay công ty cho nghỉ sớm. Mẹ với anh đang nói gì mà vui thế?”Mẹ chồng tôi nhanh chóng lấy lại bình tĩnh: “À, không có gì đâu con. Mẹ chỉ đang bàn với Nam về… chuyện sửa nhà.”
Tôi gật đầu, vờ như không nghe thấy gì. Nhưng đêm đó, khi Nam đã ngủ say, tôi lặng lẽ ngồi dậy. Tôi bước đến bên chiếc bàn làm việc của Nam, nơi anh vẫn thường để tài liệu cá nhân. Tiếng tim tôi đập thình thịch trong lồng ngực, lấn át cả tiếng tích tắc của chiếc đồng hồ treo tường.
Tôi lục tìm trong ngăn kéo khóa kín mà Nam sơ hở quên rút chìa ban chiều. Dưới xấp hóa đơn và giấy tờ nhà đất, một phong bì chuyển phát nhanh từ một bệnh viện quốc tế nằm im lìm. Tên người nhận là Nam, nhưng bên trong lại là kết quả xét nghiệm ADN của anh và một đứa trẻ một tuổi, kèm theo một hồ sơ bệnh án cũ mang tên anh từ bốn năm trước.
Lật từng trang giấy, tay tôi run lên bần bật. Tờ bệnh án kết luận: Nam bị vô sinh do biến chứng của một trận bạo bệnh từ trước khi cưới tôi. Còn tờ kết quả ADN khẳng định anh là cha của một đứa trẻ khác – đứa trẻ được sinh ra bằng phương pháp thụ tinh nhân tạo từ tinh trùng hiến tặng trước đó của anh, hoặc tệ hơn, là kết quả của một mối quan hệ ngoài luồng mà mẹ chồng tôi đã bí mật sắp đặt để giữ “giọt máu” cho dòng họ.
Để che giấu sự thật và giữ thể diện cho con trai, họ đã dựng lên một màn kịch hoàn hảo. Suốt ba năm qua, những thang thuốc bắc mà mẹ chồng tự tay sắc cho tôi mỗi tối, những viên thực phẩm chức năng mà bà bảo “tốt cho tử cung” thực chất là thuốc ức chế rụng trứng hoặc một loại dược liệu khiến tôi không thể thụ thai. Họ biến tôi thành một kẻ tội đồ đáng thương, khiến tôi sống trong dằn vặt, tự trách và khóc hết nước mắt mỗi khi nhìn chiếc que thử thai một vạch. Họ dùng sự hy sinh và thanh xuân của tôi để làm lá chắn cho bản ngã ích kỷ của mình.
Nước mắt tôi rơi lã chã, nhòe đi cả những dòng chữ đen trên giấy trắng. Đau đớn, ghê tởm, và cay đắng – những cảm xúc ấy đan xen, bóp nghẹt lấy cổ họng tôi. Người đàn ông dịu dàng gối ấp tay kề, người mẹ chồng luôn miệng gọi tôi là “con ruột”, hóa ra lại là những diễn viên xuất sắc trong bộ phim bi kịch của cuộc đời tôi.
Tôi cẩn thận dùng điện thoại chụp lại toàn bộ giấy tờ, rồi đặt mọi thứ về vị trí cũ một cách hoàn hảo.
Bước lại gần giường, tôi nhìn Nam đang ngủ say sưa, gương mặt vẫn bình yên như chưa từng có dối lừa. Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Tôi không khóc nữa. Sự yếu đuối của ba năm qua đã cạn kiệt trong chính đêm nay. Thay vào đó là một sự bình thản đến đáng sợ.
Tôi thu dọn những bộ quần áo cần thiết, gom hết giấy tờ tùy thân của mình cho vào vali. Khi ánh bình minh đầu tiên của ngày mới chưa kịp ló dạng, tôi kéo vali bước ra khỏi căn nhà ấy, không một tiếng động, không một lời từ biệt.
Sáng hôm sau, thứ họ nhận được sẽ không phải là bữa sáng ấm áp của tôi, mà là một đơn ly hôn viết tay đặt trên bàn phòng khách, cùng với một tin nhắn gửi thẳng vào nhóm trò chuyện chung của gia đình: những bức ảnh chụp tập hồ sơ bệnh án và một lời nhắn ngắn gọn: “Sự thật đã lộ diện. Hãy giữ lấy sự ích kỷ của các người, tôi trả lại tự do cho chính mình.”
Bước ra đường lớn, không khí buổi sớm trong lành tràn vào lồng ngực. Tôi biết con đường phía trước sẽ có rất nhiều tổn thương phải chữa lành, nhưng ít nhất, từ bây giờ, tôi được sống một cuộc đời không còn dối trá.
