Trộm hơn 10 cây vàng vợ dành dụm suốt 10 năm để đưa b/ồ trẻ đi nghỉ dưỡng. Đến ngày trở về, tôi chế/t lặng khi thấy di ảnh của chính mình đặt trên bàn thờ. Nghe vợ bình tĩnh nói một câu, tôi mới hiểu...
Tôi tên Lâm, năm nay 35 tuổi. Nhìn từ bên ngoài, ai cũng nghĩ tôi có một gia đình đáng mơ ước: vợ hiền, nhà cửa ổn định, cuộc sống chẳng thiếu thốn điều gì.
Vợ tôi – Thảo – là kế toán cho một công ty thực phẩm. Cô ấy sống giản dị, tằn tiện, hết lòng vì gia đình và… tin chồng tuyệt đối. Có lẽ chính sự tin tưởng ấy đã vô tình cho tôi cơ hội phản bội người phụ nữ yêu mình nhất.
Gần mười năm chung sống, Thảo lặng lẽ dành dụm từng đồng lương, đổi thành vàng rồi cất trong một chiếc hộp gỗ nhỏ. Cô vẫn thường nói:
– Sau này có con, mình sẽ có vốn lo cho tương lai.
Còn tôi, thay vì trân trọng sự hy sinh ấy, lại lao vào một mối quan hệ sai trái với My – cô gái trẻ hơn tôi gần chục tuổi. My xinh đẹp, biết ăn diện, thích những chuyến du lịch sang chảnh và luôn khiến tôi có cảm giác mình vẫn còn hấp dẫn.
Ở bên cô ấy, tôi quên mất mình là một người chồng.
Rồi một ngày, tôi làm điều mà đến tận bây giờ vẫn không thể tha thứ cho chính mình.
Tôi biết mật mã chiếc hộp đựng vàng của vợ.
Đợi Thảo đi làm, tôi lén mở tủ, lấy sạch hơn mười cây vàng mà cô ấy chắt chiu suốt gần một thập kỷ, rồi lập tức đặt vé máy bay đưa My đi nghỉ dưỡng ở Đà Nẵng.
Bốn ngày ba đêm, chúng tôi ở resort 5 sao, ăn những bữa tối đắt đỏ, mua sắm không cần nhìn giá. Tiền tiêu như nước, còn My thì cười nói ríu rít, liên tục khen tôi ga lăng và thành đạt.
Tôi cũng tự huyễn hoặc bản thân rằng mình chỉ đang “sống một lần cho đáng”.
Đến ngày trở về, tôi không hề báo trước với vợ. Trong đầu đã chuẩn bị sẵn một câu chuyện về chuyến công tác đột xuất để che giấu mọi chuyện.
Nhưng ngay khi vừa mở cửa bước vào nhà…
Tôi chết đứng.
Giữa phòng khách là bàn thờ mới lập. Trên đó đặt di ảnh… của chính tôi.
Hai chân tôi mềm nhũn, đầu óc trống rỗng.
– “Anh về rồi đấy à? Người đã chết thì không nên đi mây về gió nữa, ngồi xuống ăn bát cơm cúng rồi đi.”
Giọng Thảo lạnh tanh, không một chút gợn sóng, nhưng từng chữ thốt ra lại khiến tôi lạnh toát từ đầu đến chân. Tôi lắp bắp, chiếc vali trên tay rơi bộp xuống sàn nhà: – “Thảo… em làm cái trò gì thế này? Anh vẫn sống sờ sờ ra đây cơ mà? Sao lại lập bàn thờ anh?”
Thảo đứng dậy, chậm rãi thắp một nén hương cắm vào bát hương trước di ảnh của tôi. Khói hương nghi ngút, mùi trầm nồng nặc càng làm cho không khí trở nên u uất, rợn người. Cô ấy quay lại, nhìn thẳng vào mắt tôi, ánh mắt không có lấy một giọt nước mắt, chỉ có một sự khinh bỉ tột cùng:
– “Lâm, đối với tôi, người chồng tên Lâm – người đàn ông cùng tôi đi qua mười năm gian khó, người mà tôi từng định giao cả cuộc đời và tương lai của con mình cho anh ta – đã chết vào cái ngày anh mở chiếc hộp gỗ ra, lấy đi mười cây vàng mồ hôi nước mắt của tôi để cung phụng cho nhân tình rồi.”
Tôi sững sờ, tim đập liên hồi như muốn vỡ tung khỏi lồng ngực. Hóa ra, cô ấy đã biết tất cả.
– “Thảo, anh… anh giải thích được. Anh bị cô ta lừa, anh…” – Tôi nhào tới định nắm lấy tay vợ, nhưng Thảo ghê tởm lùi lại một bước, né tránh như né tránh một bãi rác.
– “Anh không cần giải thích. Tiền mất thì tôi có thể làm lại, nhưng mười năm thanh xuân và lòng tin trao nhầm cho một con thú đội lốt người thì không lấy lại được. Hôm nay tôi lập bàn thờ này, là để chính thức tiễn đưa người chồng quá cố của mình về thế giới bên kia. Kể từ giờ phút này, anh là kẻ vô hình trong ngôi nhà này, và cũng là một bộ xương khô trong cuộc đời tôi.”
Nói rồi, Thảo thong thả rút từ trong túi áo ra một tờ giấy đặt lên bàn. Đó là đơn ly hôn đã ký sẵn, kèm theo đó là một tệp tài liệu dày cộp.
– “Mười cây vàng đó, anh nghĩ anh tiêu được dễ dàng thế sao? Toàn bộ số vàng đó đều có số seri, hóa đơn đứng tên tôi, và tôi đã nộp đơn tố cáo anh lên cơ quan công an về tội trộm cắp tài sản cá nhân trước hôn nhân (số vàng do bố mẹ tôi cho riêng trước đây). Đoạn camera anh lén mở tủ lấy vàng tôi đã trích xuất đủ. Anh chuẩn bị tinh thần hầu tòa và bóc lịch đi. Còn căn nhà này, vốn là tài sản của bố mẹ tôi cho mượn, anh dọn đồ và cút ra khỏi đây ngay lập tức.”
Đúng lúc đó, tiếng còi xe cảnh sát hú vang ngoài đầu ngõ. Tôi nhìn tờ đơn ly hôn, nhìn di ảnh của chính mình trên bàn thờ, rồi nhìn người vợ từng đầu ấp tay gối giờ đây lạnh lùng như một phán quan quyết định số phận mình.
Tôi quỳ sụp xuống, ôm mặt khóc rống lên trong bất lực và nhục nhã. Tôi đã tự tay dâng toàn bộ số vàng tích cóp cả đời cho một kẻ qua đường, để rồi nhận lại sự quay lưng của người duy nhất yêu tôi thật lòng. Tôi chưa chết, nhưng cuộc đời tôi, danh dự của tôi, tương lai của tôi… tất cả đã chính thức khép lại từ ngày hôm nay.
Còn Thảo chỉ lặng lẽ quay sang nhìn tôi rồi bình tĩnh cất lời.
