Bố mẹ tôi cùng lúc nhập viện, viện phí 300 triệu đồng. Chồng chỉ ném vội 2 triệu lên bàn rồi quay lưng bỏ đi, lạnh lùng nói: "Tùy em lo, tôi chỉ giúp được thế thôi" Trong khi anh trai tôi chạy vạy đến kiệt sức để cứu bố mẹ, thì vài ngày sau, chính chồng tôi lại là người phải quỳ xuống xin tha thứ...




 Bố mẹ tôi cùng lúc nằm viện sau một vụ t/ai n/ạn. Bác sĩ nói chi phí điều trị khoảng 300 triệu, nhà ngoại vốn không dư dả, anh trai tôi phải chạy vạy khắp nơi vay mượn.


Tôi gọi cho chồng, giọng run run:

– Anh… bố mẹ em nguy kịch, viện phí lớn lắm, anh giúp được bao nhiêu thì giúp nhé.

Tối hôm đó, anh đến viện, đặt vào tay tôi… 2 triệu.
Tôi sững sờ:

– Chỉ thế thôi sao?
– Giờ anh không còn tiền. – anh đáp tỉnh bơ.

Tôi c/ắn răng nuốt nước mắt, nghĩ chắc anh cũng khó khăn. Nhưng rồi, vài ngày sau, tôi nghe người quen nói anh vừa chuyển cho em gái 500 triệu để mua nhà.

Tôi không tin, về nhà hỏi thẳng:

– Anh có cho em gái v/ay tiền không?

– Ừ, nó cần mua nhà, anh giúp. – anh trả lời như thể đó là điều đương nhiên.

– Còn bố mẹ tôi nằm viện, anh chỉ đưa 2 triệu?
– Đó là chuyện bên ngoại, em có anh trai lo rồi, anh không can thiệp sâu…

Tôi bật cười ch/ua ch/át. Trong mắt anh, tôi và gia đình mình chẳng đáng để anh chia sẻ gánh nặng, nhưng với em gái ru/ột, anh sẵn sàng dốc cả nửa tỷ mà không cần bàn bạc với vợ.

Đêm ấy, tôi nằm quay lưng lại, nước mắt ướt gối. Không phải vì số tiền, mà vì tôi nhận ra… trong trái tim anh, tôi chưa bao giờ được đứng cùng vị trí với “em gái” ấy.

Sau hôm đó, tôi không nói thêm một lời. Tôi âm thầm rút toàn bộ tiền tiết kiệm chung ra, gửi về cho anh trai để trả bớt nợ viện phí. Căn nhà mới của em gái chồng vừa ký hợp đồng đặt cọc, tôi lặng lẽ in tất cả giấy chuyển tiền nửa tỷ của chồng, kèm sao kê, bỏ vào một phong bì.

Một buổi tối, khi chồng đang ngồi xem TV, tôi đặt phong bì lên bàn:
– Em gửi đơn ly hôn. Anh ký đi.

Anh giật mình:
– Em đi/ên à? Vì có 2 triệu mà đòi ly h/ôn?
Tôi cười khẩy:

– Không phải vì 2 triệu, mà vì anh chưa bao giờ coi em là gia đình. Anh sẵn sàng rút nửa tỷ cho em gái mà không hỏi ý vợ, nhưng bố mẹ vợ nguy kịch thì chỉ đưa 2 triệu. Đó không phải là khó khăn, đó là m/á/u m/ủ – chỉ khác là m/áu mủ bên nào thôi.

Anh bắt đầu nổi nóng và lao đến tôi,, giật phắt tập phong bì trên bàn rồi xé toạc ra. Nhưng ngay khi những tờ giấy bên trong rơi lả tả xuống sàn, gương mặt đang hằm hằm sát khí của anh ta bỗng chốc cứng đờ, tái mét không còn một giọt máu.

Bên trong không chỉ có đơn ly hôn, mà là toàn bộ bằng chứng mà tôi đã âm thầm thu thập suốt mấy ngày qua.

“Cô… cô lấy những thứ này ở đâu ra?!” – Giọng anh ta run rẩy, lắp bắp.

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta, bình thản đáp: “Anh nghĩ tôi là đứa ngu ngốc, chỉ biết khóc lóc cam chịu sao? Anh quên mất tôi làm kế toán trưởng cho chính công ty đối tác lớn nhất của anh à?”

Hóa ra, số tiền 500 triệu anh ta chuyển cho em gái không phải là tiền tiết kiệm hợp pháp. Đó là số tiền anh ta đã ngấm ngầm rút ruột công trình, lập khống hóa đơn từ quỹ chung của công ty mà anh ta đang góp vốn làm ăn cùng mấy người bạn. Vì muốn sĩ diện với gia đình nhà nội, muốn chứng tỏ mình là người anh trai vĩ đại lo được nhà cửa cho em gái, anh ta đã đánh liều làm giả sổ sách.

Khi bố mẹ tôi gặp nạn, anh ta sợ đưa tiền cho nhà ngoại sẽ bị thâm hụt, dẫn đến việc bại lộ hành vi gian lận trước kỳ kiểm toán cuối tháng. Anh ta ích kỷ đến mức bỏ mặc mạng sống của bố mẹ vợ, chỉ để giữ an toàn cho cái ghế và danh dự hão huyền của mình.

“Ly hôn chỉ là bước đầu tiên thôi.” – Tôi gằn giọng từng chữ – “Toàn bộ hồ sơ sai phạm này, một bản tôi giữ, một bản tôi đã gửi đến email của các cổ đông công ty anh. Và một bản nữa… chắc giờ này cũng đã nằm trên bàn làm việc của cơ quan điều tra rồi.”

Anh ta nghe xong thì khuỵu rạp xuống đất như một khúc gỗ mục. Người đàn ông vừa vài phút trước còn hung hăng, định dùng bạo lực với vợ, giờ đây mặt cắt không còn giọt máu. Anh ta hiểu rất rõ, với số tiền và chứng cứ rành rành thế kia, anh ta không chỉ mất sự nghiệp, đối mặt với khoản đền bù khổng lồ, mà chắc chắn sẽ phải khép mình vào vòng lao lý.

“Vợ ơi… anh xin em… anh sai rồi!” – Anh ta lết đến, quỳ thụp xuống dưới chân tôi, hai tay bám chặt lấy gấu quần tôi mà khóc lóc thảm thiết – “Anh nhất thời mông muội mới làm thế. Anh sẽ bắt cái Linh trả lại 500 triệu đó ngay lập tức để lo cho bố mẹ. Em rút đơn lại đi, xin em đừng báo công an, cứu anh một lần này thôi!”

Tôi lạnh lùng gạt tay anh ta ra, lùi lại một bước để tránh sự bẩn thỉu ấy: “Đừng gọi tôi là vợ. Khi anh ném 2 triệu vào mặt tôi rồi bảo ‘Tùy em lo’, anh đã tự tay gạch tên mình ra khỏi cuộc đời tôi rồi. Anh trai tôi có thể chạy vạy đến kiệt sức để cứu bố mẹ vì đó là máu mủ, còn anh… anh chỉ xứng đáng nhận lại sự luật pháp trừng trị.”

Chính trong đêm hôm đó, mặc cho anh ta quỳ rạp dưới sàn nhà khóc lóc, van xin đến khản đặc cả giọng, tôi vẫn kéo vali ra khỏi nhà không một chút do dự.

Vài ngày sau, mọi chuyện diễn ra đúng như những gì tôi sắp đặt. Phía công ty của anh ta làm căng, ép anh ta phải nộp lại toàn bộ số tiền đã biển thủ nếu không muốn ra tòa. Cô em gái chồng vô pháp vô thiên, người vừa hôm trước còn nhắn tin mỉa mai tôi là “loại đàn bà đào mỏ, bên ngoại rách nát”, nay phải khóc dở mếu dở bán vội căn nhà vừa đặt cọc để gom tiền cứu anh trai. Nhưng tất cả đã muộn, anh ta vẫn bị sa thải, mất toàn bộ cổ phần và phải gánh một khoản nợ khổng lồ từ các bên đối tác do tổn hại uy tín công ty.

Về phần bố mẹ tôi, nhờ số tiền tiết kiệm tôi rút ra kịp thời cùng sự trợ giúp của bạn bè, ca phẫu thuật đã thành công tốt đẹp, sức khỏe của hai cụ ngày một tiến triển tốt.

Cầm trên tay phán quyết ly hôn chính thức của tòa án, tôi đứng trước cửa phòng bệnh của bố mẹ, nhìn anh trai đang bón từng thìa cháo cho mẹ, nhìn bố đang cười hiền từ. Nắng sớm ban mai rọi qua cửa sổ, ấm áp và trong lành. Tôi khẽ mỉm cười, lòng nhẹ nhõm đến lạ kỳ. Từ bỏ một kẻ máu lạnh không phải là mất mát, mà là sự giải thoát lớn nhất để tôi bắt đầu lại một cuộc đời mới – cuộc đời chỉ dành cho những người xứng đáng