Lễ tân s/ỉ nh/ụ/c ông lão nghèo vào bệnh viện sang trọng, nhưng khi ông nói 1 câu tất cả đều t/ái m/ặt!!!

 

Một buổi sáng mùa thu, trong khi ánh nắng dịu nhẹ chiếu qua những tán cây, một ông lão ăn mặc giản dị bước vào sảnh chính của một bệnh viện tư nhân nổi tiếng. Bộ quần áo sờn cũ của ông hoàn toàn đối lập với sự sang trọng nơi đây. Đôi giày cũ đã sờn màu, chiếc áo khoác bạc phếch theo thời gian, nhưng dáng đi của ông vẫn toát lên vẻ điềm đạm và ung dung. Ông tiến đến quầy lễ tân, giọng trầm tĩnh:

  • Tôi muốn đăng ký khám với bác sĩ giỏi nhất ở đây.


    Cô lễ tân, một người phụ nữ trẻ với bộ đồng phục chỉnh tề, mái tóc búi cao, khuôn mặt trang điểm kỹ càng, đưa mắt đánh giá ông từ đầu đến chân. Ánh mắt cô lộ rõ vẻ khinh thường. Cô nhếch môi cười nhạt, giọng đầy mỉa mai:

    • Ông có biết đây là bệnh viện VIP không? Chi phí ở đây rất đắt đỏ đấy!

    Một vài bệnh nhân ngồi chờ cũng bắt đầu chú ý đến ông lão. Một số người nhếch môi cười khẩy, có người thì lắc đầu ngán ngẩm. Một người phụ nữ trung niên mặc đồ sang trọng khẽ lẩm bẩm với người bên cạnh:

    • Chẳng hiểu sao những người thế này lại dám bước vào đây.

    Người đàn ông bên cạnh bà ta cũng cười khẩy:

    • Thật đúng là không biết thân biết phận.

    Bảo vệ bệnh viện, một người đàn ông to cao mặc đồng phục đen, tiến lại gần, vẻ mặt khó chịu, sẵn sàng can thiệp nếu cần. Anh ta khoanh tay trước ngực, nhướng mày hỏi:

    • Ông có hẹn trước không?

    Ông lão vẫn bình thản, giọng điềm đạm:

    • Tôi chỉ muốn gặp bác sĩ trưởng khoa một chút.

    Lễ tân bật cười đầy mỉa mai, giọng nói sắc như dao cắt:

    • Ông nghĩ bác sĩ trưởng khoa rảnh rỗi để gặp một người không hẹn trước như ông sao? Những người như ông nên đến các phòng khám từ thiện thì hơn. Ở đây không tiếp bệnh nhân nghèo đâu!

    Tiếng xì xào trong sảnh bệnh viện ngày một nhiều. Một vài bệnh nhân giàu có ngán ngẩm lên tiếng:

    • Thật phiền phức, bệnh viện này càng ngày càng xuống cấp.
    • Sao bảo vệ còn chưa đuổi ông ta ra ngoài đi?

    Nhưng ông lão không tức giận. Ông chỉ khẽ thở dài, giọng nhẹ nhàng mà thâm trầm:

    • Vậy sao? Thật đáng tiếc!

    Đúng lúc đó, một người đàn ông mặc áo blouse trắng bước ngang qua. Khi nhìn thấy ông lão, anh lập tức khựng lại. Đôi mắt anh tròn xoe vì ngạc nhiên, rồi nhanh chóng tiến đến, cúi đầu kính cẩn:

    • Giáo sư! Sao thầy lại đến đây mà không báo trước?

    Sự kính trọng trong giọng nói của vị bác sĩ khiến cả sảnh bệnh viện lặng đi. Mọi người ngơ ngác nhìn nhau. Lễ tân và bảo vệ đứng chết trân, mặt tái mét. Cô lễ tân lắp bắp:

    • B-bác sĩ… bác sĩ vừa gọi ông ấy là… giáo sư?

    Bác sĩ gật đầu, giọng đầy xúc động:

    • Đây là giáo sư Hoàng, người sáng lập quỹ từ thiện y tế lớn nhất nước. Ông cũng chính là nhà tài trợ lớn nhất giúp xây dựng bệnh viện này!

    Lễ tân run rẩy, môi mấp máy nhưng không thốt nên lời. Cô cúi gằm mặt, nước mắt rưng rưng:

    • Cháu… cháu không biết… xin lỗi giáo sư…

    Nhưng ông lão chỉ mỉm cười, ánh mắt hiền từ nhìn cô:

    • Cháu không sai khi làm đúng quy định. Nhưng hãy nhớ, một người thực sự giàu có không phải là người mặc đồ đẹp, mà là người có tấm lòng.

    Cô lễ tân cúi đầu, không dám nói gì thêm. Bảo vệ cũng cúi mặt, lặng lẽ lui sang một bên. Không khí trong sảnh bệnh viện bỗng trở nên im lặng đến ngột ngạt.

    Một người phụ nữ trung niên khi nãy đã cười nhạo ông lão vội vàng quay mặt đi, khuôn mặt đỏ bừng vì xấu hổ. Một số bệnh nhân khác cúi đầu, không dám nhìn ông.

    Ông lão quay sang vị bác sĩ:

    • Tôi chỉ muốn kiểm tra xem bệnh viện này có thực sự xứng đáng với những gì tôi đã đầu tư không.

    Bác sĩ gật đầu, ánh mắt đầy kính trọng:

    • Chúng tôi rất vinh dự khi có giáo sư ghé thăm. Xin thầy yên tâm, tôi sẽ đích thân đảm bảo rằng bệnh viện này luôn giữ được tinh thần mà thầy đã mong muốn.

    Câu chuyện nhanh chóng lan truyền khắp nơi, trở thành bài học đắt giá về lòng khiêm tốn và cách đối nhân xử thế. Từ đó về sau, không ai trong bệnh viện dám đánh giá một con người chỉ qua vẻ bề ngoài nữa.