CҺồпg Ьị tɑι пạп пgҺιȇm trọпg, Ьṓ cҺồпg quɑү sɑпg пóι vớι coп Ԁȃu một cȃu cɑү ƌộc kҺιếп tȏι ρҺảι mất 4 tҺáпg ƌể tự cҺứпg mιпҺ Ьảп tҺȃп


Nhiḕu lần tȏi thấy ȏng ngập ngừng, nửa như xấu hổ, nửa như muṓn xin lỗi tȏi. Nhưng rṑi ȏng vẫn khȏng nói ra.

Tôi vừa về làm dâu được vài ngày, chưa kịp làm quen với cuộc sống mới thì tai họa ập đến. Chồng tôi gặp một tai nạn nghiêm trọng. Mọi thứ xảy ra quá nhanh, như một cơn ác mộng vậy. 

Đó là một buổi chiều như mọi ngày, chồng tôi đi làm về muộn hơn thường lệ. Tôi đang chuẩn bị bữa tối thì nghe tiếng chuông điện thoại vang lên khẩn trương. Người gọi là một đồng nghiệp của chồng, thông báo rằng anh ấy đã bị tai nạn giao thông và đang được đưa vào bệnh viện cấp cứu. Tôi chạy vội đến bệnh viện, tim đập liên hồi, tay chân run rẩy. Khi nhìn thấy chồng nằm bất động trên giường bệnh, khuôn mặt đầy máu và vết thương, tôi không thể kìm được nước mắt.

Trong lúc tôi đang lo lắng, bất an, bố chồng tôi bước vào phòng bệnh. Ông nhìn chồng tôi một lúc, rồi quay sang tôi, giọng lạnh lùng: “Nếu con trai tôi không qua khỏi, cô sẽ phải ở góa suốt đời, nhà tôi không cho cô đi lấy chồng mới đâu, thế nên chăm sóc nó cho cẩn thận”. Tôi đứng đó, như bị sét đánh, không thể tin vào những gì vừa nghe. Tôi chỉ vừa về làm dâu được vài ngày, chưa kịp làm gì sai, vậy mà giờ đây, bố chồng nói những lời hằn học như thể nếu chồng mất, tôi sẽ bay nhảy, đi lấy người khác ngay vậy. Nước mắt tôi trào ra, nhưng tôi không dám khóc to, chỉ biết cúi đầu, chịu đựng.

Chồng bị tai nạn nghiêm trọng, bố chồng quay sang nói với con dâu một câu cay độc khiến tôi phải mất 4 tháng để tự chứng minh bản thân - Ảnh 1.

Ảnh minh họa

Những ngày sau đó, tôi sống trong sự căng thẳng và đau khổ. Chồng tôi vẫn hôn mê, bố chồng thì lạnh nhạt, thậm chí còn đổ lỗi cho tôi mỗi khi có chuyện không vui trong nhà. Tôi tự hỏi liệu mình có nên ở lại, tiếp tục chịu đựng những lời nói cay nghiệt đó, hay nên rời đi để tìm lại sự bình yên cho bản thân. Nhưng rồi tôi nhớ đến lời thề nguyện trong ngày cưới, nhớ đến tình yêu tôi dành cho chồng. Tôi quyết định ở lại, dù có khó khăn đến đâu, tôi cũng sẽ không bỏ rơi chồng mình. Tôi ở bệnh viện chăm sóc chồng hôn mê ròng rã 4 tháng trời. Nhiều khi tưởng chừng ngã quỵ vì thương chồng, vì mệt, vì lo lắng, vì căng thẳng, vì bị lạnh nhạt... nhưng tôi vẫn cố gượng dậy.

Cuối cùng, chồng tôi cũng tỉnh lại. Anh ấy không nhớ gì về tai nạn, nhưng khi nghe kể lại những gì đã xảy ra, anh đã ôm tôi thật chặt và nói lời xin lỗi. Bố chồng tôi cũng dần thay đổi thái độ, có lẽ ông đã nhận ra sự chân thành của tôi và sự vô lý trong những lời nói của mình trước kia. Nhiều lần tôi thấy ông ngập ngừng, nửa như xấu hổ, nửa như muốn xin lỗi tôi. Nhưng rồi ông vẫn không nói ra. Tôi biết rằng cuộc sống phía trước vẫn còn nhiều thử thách, nhưng tôi sẽ không bao giờ từ bỏ. Bởi tình yêu và sự kiên cường là thứ duy nhất giúp tôi vượt qua mọi khó khăn.