Đêm vắng, bố chồng ủ m:ưu giở trò với con dâu trẻ xinh nhưng không ngờ đã bị cô gái cao tay gài sẵn cái bẫy mà ông ta không tưởng...

 



Tôi chưa bao giờ nghĩ có một ngày mình lại ngồi viết ra câu chuyện này.

Viết ra để làm gì, tôi cũng không rõ. Có lẽ để nhẹ lòng. Có lẽ để những người ngoài kia hiểu rằng, đôi khi một người phụ nữ im lặng không phải vì yếu đuối… mà vì họ đang chờ đúng thời điểm.

Tôi tên là Hạnh, năm nay hai mươi bảy tuổi.

Hai năm trước, tôi lấy chồng.

Cuộc hôn nhân của tôi không phải là một chuyện tình lãng mạn. Nó giống một sự sắp đặt hợp lý hơn. Tôi và Tuấn quen nhau qua mai mối. Anh hiền, có công việc ổn định, gia đình ở thành phố, nhà cửa đàng hoàng. Với một cô gái tỉnh lẻ như tôi, đó đã là một lựa chọn khá tốt.

Ngày cưới, mẹ tôi nắm tay tôi dặn đi dặn lại:

“Làm dâu thì phải biết nhịn con ạ.”

Tôi khi ấy chỉ cười.

Tôi không ngờ… có những chuyện nếu nhịn thì sẽ hỏng cả cuộc đời.

Gia đình chồng tôi có ba người: chồng tôi, mẹ chồng và bố chồng.

Mẹ chồng tôi là người phụ nữ hiền lành, quanh năm buôn bán ngoài chợ. Còn bố chồng tôi… là người đàn ông khiến tôi cảm thấy không thoải mái ngay từ lần đầu gặp.

Ông tên là Bình, năm mươi sáu tuổi, đã nghỉ hưu sớm.

Ngay từ bữa cơm ra mắt đầu tiên, tôi đã cảm thấy ánh mắt của ông nhìn mình có gì đó rất lạ.

Không phải kiểu soi mói của người lớn tuổi.

Mà là kiểu… đánh giá.

Hôm đó tôi mặc áo dài màu kem, tóc buộc gọn sau gáy. Khi tôi đứng lên gắp thức ăn cho mọi người, ông nhìn tôi từ đầu đến chân rồi cười:

“Con dâu nhà này xinh quá nhỉ.”

Mọi người đều cười theo.

Chỉ có tôi thấy sống lưng mình hơi lạnh.

Sau khi cưới, vợ chồng tôi sống chung với bố mẹ chồng.

Tuấn làm công trình, thường xuyên đi xa. Có khi cả tuần mới về nhà một lần.

Những ngày đầu làm dâu, tôi cố gắng làm mọi thứ thật tốt. Sáng dậy sớm nấu ăn, dọn dẹp, tối lại phụ mẹ chồng chuẩn bị hàng cho ngày hôm sau.

Nhưng càng sống lâu, tôi càng nhận ra một điều.

Bố chồng tôi… không bình thường.

Ông thường xuyên tìm cớ nói chuyện riêng với tôi.

Có lần tôi đang rửa bát trong bếp, ông đứng phía sau rất lâu mà tôi không biết.

Khi quay lại, tôi giật mình.

Ông cười:

“Con giật mình làm gì.”

Tôi cố cười cho qua.

Nhưng từ hôm đó, tôi bắt đầu để ý.

Ánh mắt ông thường dừng lại ở những chỗ khiến tôi khó chịu.

Những câu nói cũng ngày càng quá giới hạn.

Một buổi chiều, khi mẹ chồng đi chợ, ông ngồi uống trà rồi gọi tôi lại:

“Hạnh này.”

“Dạ?”

Ông nhìn tôi chằm chằm:

“Con mặc váy ở nhà thế này… đẹp lắm.”

Tôi đứng khựng lại.

Chiếc váy tôi mặc là váy ngủ dài quá đầu gối, hoàn toàn bình thường.

Nhưng cách ông nói khiến tôi cảm thấy bẩn.

Tôi chỉ đáp ngắn gọn:

“Con đi nấu cơm ạ.”

Từ hôm đó, tôi bắt đầu cảnh giác.

Tôi hạn chế ở nhà một mình với ông. Nếu buộc phải ở nhà, tôi luôn đóng cửa phòng.

Nhưng chuyện khiến tôi thực sự sợ hãi xảy ra vào một buổi tối mưa.

Hôm đó chồng tôi đi công trình tận Quảng Ninh, mẹ chồng sang nhà dì ruột ngủ lại.

Trong nhà… chỉ còn tôi và bố chồng.

Tôi ăn tối sớm rồi vào phòng, khóa cửa cẩn thận.

Khoảng gần mười một giờ đêm, tôi nghe tiếng gõ cửa.

Cộc… cộc…

“Hạnh, mở cửa cho bố.”

Tôi giật mình.

“Có chuyện gì không bố?”

Ông nói:

“Bố đau đầu quá… con có dầu gió không?”

Tôi mở hé cửa, đưa chai dầu ra.

Ông không cầm.

Ông nhìn tôi rất lâu.

Rồi nói:

“Con xoa giúp bố được không?”

Tôi đứng chết lặng.

Tôi cố giữ giọng bình tĩnh:

“Bố vào phòng đi ạ, con mang sang.”

Nhưng ông đặt tay lên cánh cửa… không cho tôi đóng lại.

Ánh mắt ông lúc đó khiến tôi hiểu một điều.

Ông không đến vì dầu gió.

Đêm đó tôi gần như không ngủ.

Nhưng thay vì sợ hãi, tôi bắt đầu nghĩ.

Nếu chuyện này tiếp diễn… tôi sẽ làm gì?

Nói với chồng?

Tôi đã thử gợi ý vài lần trước đó, nhưng Tuấn chỉ cười:

“Em nghĩ nhiều quá. Bố anh lớn tuổi rồi.”

Nói với mẹ chồng?

Tôi biết bà sẽ đau lòng.

Và có thể… bà cũng không tin.

Sau ba ngày suy nghĩ, tôi quyết định làm một việc.

Một việc mà sau này khiến cả gia đình chồng tôi chao đảo.

Tôi mua một chiếc camera nhỏ.

Loại quay ban đêm.

Tôi giấu nó trên kệ sách trong phòng mình.

Không phải để quay ai.

Mà để phòng trường hợp… điều tôi sợ nhất xảy ra.

Một tuần sau, điều đó thật sự xảy ra.

Đêm hôm đó trời rất nóng.

Tôi đang nằm đọc sách thì nghe tiếng cửa phòng khẽ mở.

Tôi giật mình bật dậy.

Bố chồng tôi đứng ở cửa.

Ông đã uống rượu.

Mùi rượu nồng nặc.

Tôi hỏi:

“Bố làm gì trong phòng con?”

Ông bước vào… đóng cửa lại.

Rồi nói một câu khiến tôi lạnh cả người:

“Con dâu… đừng giả vờ nữa.”

Tôi lùi lại.

“Bố say rồi.”

Ông cười khẩy.

“Con nghĩ bố không biết à? Con cũng thích được quan tâm.”

Tôi hiểu ngay.

Ông đang tự tưởng tượng ra một câu chuyện trong đầu.



Tôi hít một hơi thật sâu.

Rồi nói:

“Bố ra ngoài đi.”

Nhưng ông tiến lại gần hơn.

“Chỉ cần con ngoan… bố sẽ cho con nhiều thứ.”

Ngay lúc đó, tôi không hét lên.

Tôi cũng không chạy.

Tôi chỉ nói một câu:

“Bố chắc chứ?”

Ông dừng lại.

Tôi nhìn thẳng vào mắt ông.

Rồi chỉ tay lên kệ sách.

“Camera đang quay đấy.”

Ông quay phắt lại.

Khuôn mặt ông tái mét.

Tôi cầm điện thoại lên, mở màn hình.

Hình ảnh ông đứng trong phòng tôi… hiện rõ.

Tôi nói rất bình tĩnh:

“Nếu bố bước thêm một bước… đoạn video này sẽ gửi cho chồng con và mẹ.”

Căn phòng im phăng phắc.

Ông đứng bất động.

Mặt đỏ lên… rồi trắng bệch.

Một lúc sau, ông quay người… mở cửa… đi ra ngoài.

Không nói một lời.

Sáng hôm sau, ông tránh mặt tôi.

Ba ngày sau, ông chủ động gọi tôi ra phòng khách.

Ông đặt trước mặt tôi một phong bì.

“Coi như… chuyện đó chưa từng xảy ra.”

Tôi nhìn phong bì.

Không mở.

Tôi chỉ nói một câu:

“Con không cần tiền.”

Ông nhìn tôi chằm chằm.

“Vậy con muốn gì?”

Tôi trả lời:

“Con chỉ muốn… bố nhớ rằng con không phải người dễ bắt nạt.”

Từ hôm đó, ông không bao giờ bước vào phòng tôi nữa.

Nhưng điều khiến câu chuyện này gây tranh cãi là…

Tôi vẫn giữ đoạn video đó.

Cho đến tận bây giờ.

Không phải để trả thù.

Mà để nhắc bản thân rằng…

Trong những đêm vắng nhất của cuộc đời, đôi khi người phụ nữ phải tự đặt bẫy để bảo vệ chính mình.