Chăm ᴄᴏɴ ʀɪêɴɢ của vợ như ᴄᴏɴ ʀᴜộᴛ, đến ngày phát hiện cô ấy vẫn ɴɢủ ᴠớɪ ᴄʜồɴɢ ᴄũ vì hợp ᴄʜᴜʏệɴ ấʏ hơn…
Tôi đành quyết định im lặng.
Không phải vì tôi không còn đau.
Mà vì tôi hiểu, có những thứ càng nói ra càng làm mình thấp đi.
Tôi không cãi. Không truy hỏi. Không kể lể công lao mình đã chăm sóc con riêng của cô ấy thế nào. Tôi cũng không hỏi vì sao cô ấy lại phản bội. Bởi mọi lý do lúc này đều trở nên thừa thãi.
Khi một người phụ nữ nói thẳng rằng cô ấy ngủ với chồng cũ vì “hợp chuyện ấy hơn”, thì rõ ràng, tôi chưa từng là người đàn ông trong tim cô ấy. Tôi chỉ là một lựa chọn an toàn. Một chỗ dựa đúng lúc. Một bến đỗ tạm thời khi cô ấy cần người gánh vác.
Tối hôm đó, tôi ngủ ở phòng khách. Không chạm vào cô ấy. Không nhìn vào mắt cô ấy. Trong đầu tôi cứ lặp đi lặp lại một câu hỏi duy nhất:
Tôi đã từng chăm con riêng của vợ như con ruột. Tôi không hối hận. Vì ít nhất, trong câu chuyện này, tôi không sống sai.
Nếu phải chọn lại, tôi vẫn sẽ sống tử tế.
Chỉ là lần sau, tôi sẽ không đánh đổi lòng tự trọng để giữ một cuộc hôn nhân mà ở đó, tôi chưa từng là lựa chọn duy nhất.
Làm chồng không đáng sợ.
Đáng sợ là làm chồng… mà không được xem là đàn ông.
