Với những người sinh vào những năm 1970, 1980 thì việc một gia đình có ba, bốn con cũng là chuyện rất bình thường, điều kiện kinh tế tương đối eo hẹp nên con cái phải tiết kiệm tiền ăn, mặc.
So với con gái, con trai trong gia đình thường được bố mẹ quan tâm, đầu tư, chăm lo nhiều hơn (Cái này là thực tế không phải phân biệt gì nhé)
Tất nhiên, cũng có những bậc cha mẹ như thế này, dù con ở vị trí nào thì con trai cũng là trụ cột của gia đình. Ngày xưa có rất nhiều gia đình như thế, cậu bé được thừa kế toàn bộ tài sản của cha mẹ khi cha mẹ già đi, các chị gái phải đứng ra phụng dưỡng cha mẹ, phục vụ và nuôi sống họ.
Dù điều này không công bằng nhưng cũng có rất nhiều phụ nữ đã quá quen với việc đó vì suy nghĩ của bản thân nhất thời không thể thay đổi được chứ đừng nói đến bố mẹ. Vì từ khi sinh ra đã được sắp đặt như vậy rồi.
Ngày nay xung quanh chúng ta có rất nhiều anh chị em, đến nỗi một gia đình có hai con cũng nhiều lắm. Tôi nghĩ rằng trong một gia đình dù có bao nhiêu con, dù trai hay gái thì tình yêu thương của cha mẹ dành cho con cái cũng phải công bằng.
Cha mẹ có thể giáo dục những đứa trẻ có tính cách, năng khiếu khác nhau theo cách khác nhau, dạy dỗ theo năng khiếu của chúng, nhưng không thể đối xử thiên vị với con chỉ vì tuổi tác, giới tính.
Sự thiên vị của cha mẹ không tốt cho sự phát triển của bất kỳ đứa trẻ nào. Việc phân bổ tình yêu thương của mình cho mỗi đứa trẻ một cách bình đẳng nhất có thể sẽ có lợi nhất cho sự phát triển của trẻ.
Bạn có nhận thấy gia đình mình cũng đang tồn tại quy luật thầm kín như trên không, hãy chia sẻ cho mọi người cùng biết nhé!