Con trai tôi đè chặt vai tôi xuống ghế, còn con dâu thì đổ nước muối vào miệng tôi, đảm bảo là 'rửa sạch sẽ đi'. Chúng gọi tôi là bà già vô dụng, ăn bám, sống chỉ phiền...

 



Người ta nói rằng, khi một người già trở nên chậm chạp, thế giới xung quanh cũng dần coi họ như một món đồ cũ kỹ bị bỏ quên.

Nhưng không ai nói rằng: một người mẹ bị dồn đến tận cùng thì sự im lặng của bà có thể trở thành bản án.

Bà Ngọc ngồi bất động trên chiếc sofa da màu xám tro trong phòng khách rộng thênh thang. Ánh nắng chiều rọi qua cửa kính lớn, loang lổ trên sàn đá cẩm thạch lạnh lẽo. Căn biệt thự sang trọng này từng là niềm tự hào của bà, là thứ bà gom góp cả đời mới có được.

Giờ đây, nó không còn là nhà.

Trong không khí luôn phảng phất một mùi rất khó gọi tên – mùi của tiền bạc, của quyền sở hữu bị chiếm đoạt, và của sự khinh miệt không thèm che giấu.

Bà Ngọc từng là người phụ nữ sắc sảo, từng quản lý cả xưởng may hơn trăm công nhân, từng khiến không ít đàn ông phải nể sợ. Nhưng một cơn t/ai b/iến nhẹ đã cướp đi sự linh hoạt của bà. Bước chân bà chậm lại, tay run, giọng đôi lúc ngập ngừng.

Chừng đó thôi… cũng đủ để bà trở thành “gánh nặng”.

Tuấn – con trai ruột của bà – và Vân – con dâu – tiếp quản toàn bộ căn nhà cùng danh nghĩa “chăm sóc mẹ già”.

Chăm sóc, nhưng bằng sự lạnh lùng.

“Bà ăn thì khỏe, ngủ thì giỏi, mà mở miệng ra là than,” Vân thường buông giọng mỉa mai khi thấy bà cố đứng dậy lấy nước.
“Ngồi yên đó đi, đừng lết ra lết vào cho mệt người khác.”

Tuấn không buông lời cay nghiệt, nhưng ánh mắt anh mỗi khi nhìn bà còn tàn nhẫn hơn. Đó là ánh mắt của một người đã quyết định rằng mẹ mình không còn đủ tỉnh táo để làm chủ bất cứ thứ gì nữa
Họ nói với nhau – ngay trước mặt bà – rằng bà hay quên, hay lẫn, rằng bà không còn nhớ rõ chuyện ngày tháng. Họ tin chắc rằng một người đàn bà già yếu, nói năng lắp bắp, chỉ biết ngồi ôm ng/ực thở dốc… không thể phản kháng.

Họ đã nhầm.
Bà Ngọc không còn nhớ nổi mình đã uống thuốc lúc mấy giờ, nhưng bà nhớ từng câu nói ác độc, khi họ tưởng bà ngủ gà gật trên sofa,bà lắng nghe khi họ nghĩ bà đang lẩm nhẩm tụng kinh trong phòng. Bà đang ghi nhớ từng chi tiết.

Trong túi áo cũ sờn của bà luôn có một chiếc điện thoại đời cũ, món đồ Tuấn đưa cho với vẻ ban ơn :
"Để mẹ gọi cho người làm cũ, chứ mẹ có biết dùng mấy thứ này đâu".

Chiếc điện thoại ấy dưới bàn tay run run của bà trở thành con dao mổ sự thật. Mỗi đêm .khi cả căn biệt thự chìm vào giấc ngủ, bà Ngọc lặng lẽ ngồi dậy. Ánh đèn ngủ hắt bóng bà in lên tường, gầy gò như một chiếc bóng không ai đoái hoài.
Bà mợ ghi chú chậm rãi viết:
-Ngày 3/9 :Vân mắng tôi "ăn bám", không cho mua thuốc bổ. Ghi âm.
-Ngày 17/9:Tuấn ký giả chữ ký tôi trong hồ sơ đất ngoại ô. Chụp ảnh
-Ngày 2/10:Vân nói "bà già sắp chết rồi, tiền giữ làm gì". Ghi âm. Bà không ghi để trả thù, bà ghi để giữ lại danh dự của chính mình.
Chiều hôm đó ,bà lên cơn ho dữ dội.Cổ họng rát bỏng, hơi thở đứt quãng.Bà lần vào bếp tìm thuốc nhưng tủ đã bị khóa.
Vân bước vào, tay cầm một bình nước lớn, mùi mặn nồng xộc thẳng lên mũi.

"Nước muối" cô ta nói gọn lỏn."Uống đi, rửa cho sạch mấy thứ dơ bẩn trong người".
Bà lắc đầu .”Tôi...tôi không uống...”. Tuấn tiến tới :nhanh ,gọn, lạnh.Anh ghì mạnh vai bà xuống ghế.
“Uống đi ,mẹ đừng làm trò nữa”.
Vân bóp cằm bà, ép miệng bà mở ra.Dòng nước mặn tràn vào cổ họng làm bà sặc đến nghẹt thở.Bà ho dữ dội, nước mắt trào ra.
“Thấy chưa? “Vân cười khẩy.Cứng đầu lại vậy đó.”
Họ không biết rằng ,ngay giây phút ấy, chiếc điện thoại cũ dưới khăn trải bàn đã được bật chế độ quay.
Sáng hôm sau ,cả họ tụ họp đông đủ. Tuấn nói về kế hoạch “sắp xếp lại tài sản”, giọng tự tin như thể mọi thứ đã nằm trong tay.

Bà Ngọc bước ra. Không còn quần áo cũ kỹ, bà mặc chiếc áo dài lụa sẫm màu, món quà cưới năm xưa bà từng dành tiền mua cho con.

“Cho tôi nói vài phút”, bà nói giọng chậm nhưng rõ. Căn phòng im bật. Bà đặt chiếc điện thoại lên bàn, nhấn play:

Tiếng ho.Tiếng mắng.Tiếng nước muối đổ.Tiếng gằn giọng:”Uống đi,bà già vô dụng.”

Không ai nói được lời nào. Rồi bà mở tiếp những file khác :Giả chữ ký ,rút tiền, âm mưu.

Tuấn tái mét.Vân run rẩy, bà Ngọc không khóc.
Bà chỉ nói một câu duy nhất: “Các con nghĩ mẹ lú ,nhưng mẹ chỉ giả im lặng.”
Công an đến khi trời chưa kịp tối, Tuấn và Vân bị dẫn đi, không còn ánh hào quang của những kẻ “hiếu thảo”.

Bà Ngọc ngồi lại trên chiếc sofa cũ nhắm mắt. Căn nhà giờ đây không còn mùi tham lam, chỉ còn lại sự yên tĩnh, thứ mà bà đã phải trả giá bằng cả lòng tin của một người mẹ.

Bà không thắng bằng nước mắt ,bà thắng bằng trí nhớ của một người từng bị coi thường.