Ra mắt nhà người yêu, mẹ bạn trai đưa 100 nghìn nấu cho 13 người ăn, tôi vẫn l/o cơm nước chu toàn, nhưng xong xuôi tôi nhẹ nhàng nói một câu rồi về thẳng...




 Tôi và Quân yêu nhau hơn một năm. Anh là người hiền lành, chăm chỉ, làm kỹ sư xây dựng. Còn tôi – nhân viên kế toán, tuy không giàu có nhưng biết thu vén, nấu ăn, chăm lo gia đình. Nhiều lần, anh bảo:

– Mẹ anh hơi khó tính, nhưng nếu em thật lòng, chắc bà sẽ thương thôi.
Tôi cười, nghĩ chỉ cần mình chân thành thì mọi chuyện sẽ ổn.

Hôm ấy, Quân đưa tôi về ra mắt. Ngôi nhà mái ngói cũ nằm sâu trong con hẻm nhỏ, chật chội nhưng sạch sẽ. Tôi khẽ chào, lễ phép cúi đầu:
– Con chào bác ạ.
Mẹ anh nhìn tôi từ đầu đến chân, ánh mắt lạnh lùng:
– Ờ… con gái thành phố à? Trông trắng trẻo thế này chắc quen ăn sung mặc sướng, không biết có chịu khổ được không?

Tôi chỉ cười nhẹ:
– Dạ, con quen làm việc nhà rồi ạ. Hôm nay con xin phép được phụ bác nấu cơm.

Nghe vậy, bà quay vào trong, rút từ túi áo ra một tờ tiền nhàu nhĩ, đưa cho tôi:
– Đây, 100 nghìn, con ra chợ mua đồ nấu bữa trưa cho 13 người ăn nhé. Họ hàng bên bác sang hết đấy.

Tôi sững người, tưởng bà nói đùa. Nhưng bà nghiêm mặt, nói thêm:
– Phụ nữ phải biết tính toán chi tiêu, chứ tiêu hoang như gái phố thì hỏng.

Tôi gật đầu, nở nụ cười gượng. Trong đầu tôi quay cuồng: 100 nghìn – làm sao đủ nấu cho 13 người? Nhưng tôi không muốn để Quân khó xử, nên chỉ khẽ nói:
– Dạ, để con thử xem sao.

Ra chợ, tôi mua mớ rau muống 5 nghìn, nửa ký cá nục 30 nghìn, ít đậu phụ, mắm, hành, gạo… Cả buổi tôi cân nhắc từng đồng, cố nấu cho tươm tất nhất có thể.

Khi về, tôi xắn tay áo, bắt đầu dọn dẹp, rửa rau, nấu cơm. Nhà chật, bếp nóng, tay tôi bỏng rát vì chạm phải chảo dầu, nhưng vẫn cố mỉm cười.

Đến trưa, mâm cơm có 3 món: cá kho, canh rau muống, đậu phụ rán, thêm đĩa dưa muối. Tuy đơn giản nhưng sạch sẽ, gọn gàng. Tôi mời mọi người dùng bữa.

Mẹ Quân vừa ăn vừa liếc:
– Ờ, cũng được đấy. Thế này chắc hết bao nhiêu?
Tôi đáp:
– Dạ, con dùng đúng 100 nghìn bác đưa.
Bà cười khẩy:
– Biết tiết kiệm là tốt, nhưng đàn bà phải giỏi hơn thế. Nhà này nghèo, không thể tiêu kiểu thành phố đâu.

Cả bữa cơm, tôi ăn chẳng trôi. Quân cố gắp cho tôi miếng cá, nhưng ánh mắt mẹ anh khiến anh ngập ngừng. Tôi hiểu, người phụ nữ này sẽ chẳng bao giờ dễ dàng chấp nhận tôi.