Ngày nào bố cũng l/én ôm ảnh thờ của mẹ tôi đi ngủ. Cứ ngỡ ông thương nhớ bà lắm ai ngờ sự thật r/ùng m/ình bên trong tấm ảnh…

Tôi tên là Hương, năm nay hai mươi chín tuổi, là con gái duy nhất trong nhà. Mẹ tôi mất cách đây ba năm vì tai nạn giao thông. Từ ngày đó, bố tôi sống trầm lặng hẳn. Ông ít nói, ít cười, và có một thói quen rất kỳ lạ: tối nào cũng vậy, trước khi đi ngủ, ông lại lặng lẽ lên bàn thờ, gỡ khung ảnh của mẹ xuống, mang vào phòng riêng.

Lúc đầu, tôi nghĩ đơn giản ông nhớ bà quá nên mới ôm ảnh đi ngủ. Tôi cảm thấy thương bố, không tiện hỏi han gì nhiều. Nhưng càng ngày, hành động của bố càng trở nên ám ảnh hơn. Ông bắt đầu khoá chặt cửa phòng ngủ, thậm chí còn lắp một cái ổ khoá phụ bên trong, như thể sợ ai đó xâm phạm đến một điều bí mật nào đó. Tôi bắt đầu thấy bất an.

Tôi sống cùng bố trong căn nhà hai tầng ở ngoại ô thành phố. Từ ngày mẹ mất, tôi vẫn chưa lấy chồng, một phần vì thương bố cô đơn, phần khác… tôi cứ có cảm giác trong ngôi nhà này có gì đó không ổn.

Tôi nhớ có lần, vào khoảng nửa đêm, tôi tỉnh dậy để đi vệ sinh thì nghe thấy tiếng rì rầm phát ra từ phòng bố. Lúc ấy cửa phòng đã đóng, đèn không bật. Tôi ghé tai sát tường, cố nghe xem ông nói gì. Rõ ràng có tiếng đối thoại, nhưng chỉ có giọng bố tôi, lúc thì thì thầm, lúc lại gắt lên như trách móc.

“Em đừng nói nữa… Anh đã làm hết sức rồi… Đừng bắt anh nữa…”

Tôi hoảng sợ, vội quay về phòng. Từ hôm đó, tôi bắt đầu nghi ngờ sức khoẻ tinh thần của bố. Nhưng có điều gì đó trong giọng nói ông khiến tôi lạnh sống lưng – nó không đơn thuần là lời của người già lẩm cẩm, mà như thể… ông đang bị điều gì đó khống chế.

Mọi chuyện lên đến đỉnh điểm vào một đêm mưa lớn.

Tôi đi làm về muộn, khoảng gần mười giờ tối. Bước vào nhà, tôi không thấy bố đâu. Gọi mãi không có tiếng trả lời. Căn nhà tối om, chỉ có ánh sáng yếu ớt từ ngọn đèn thờ hắt ra. Tôi leo lên tầng hai, đi ngang phòng ông thì giật mình vì cửa… mở toang.

Đó là điều chưa từng xảy ra trong ba năm qua.

Tôi bước vào. Trên giường, bố tôi nằm ngủ say, nhưng có gì đó rất lạ. Tấm ảnh thờ của mẹ đặt ngay cạnh gối ông, nhưng lần này không còn nằm trong khung như mọi khi. Mảnh kính vỡ nát, rơi rải rác trên ga giường. Tấm ảnh bị rạch một đường dài từ cổ xuống ngực. Bên dưới lớp ảnh, tôi thấy… một vật lạ lấp ló.

Tôi cố giữ bình tĩnh, kéo tấm ảnh ra khỏi lớp khung còn sót lại. Đằng sau bức ảnh là một khoảng trống bí mật. Bên trong không chỉ có ảnh, mà còn là một túi ni-lông màu đen được dán kín bằng băng keo.

Tôi rút nó ra. Tay run rẩy, tôi lấy kéo cắt túi ni-lông.

Bên trong… là một nắm tóc dài và vài mẩu xương nhỏ màu vàng ngà.

Tôi hoảng loạn ngã ngửa ra sàn. Tim tôi như muốn vỡ tung. Đó rõ ràng không phải vật bình thường. Làm sao lại có tóc và xương trong ảnh thờ của mẹ? Bố tôi cất giấu cái này để làm gì?

Lúc ấy, bố tôi choàng tỉnh. Ánh mắt ông nhìn tôi không phải là ánh mắt của một người cha hiền hậu – mà như của một người bị dồn đến đường cùng.

“Con… không nên động vào thứ đó…” – ông lắp bắp.

“Bố, cái này là gì? Sao lại có tóc và xương của mẹ? Bố giấu gì trong suốt ba năm qua?”

Ông không trả lời ngay. Ông ngồi dậy, ánh mắt đờ đẫn. Cuối cùng, sau một hồi im lặng, ông nói một câu khiến tôi toàn thân nổi da gà:

“Không phải của mẹ con. Là của người khác.”

Sau một đêm đó, tôi bắt bố ngồi xuống nói rõ mọi chuyện. Ông biết không thể giấu được nữa.

Hóa ra, ba năm trước, ngay trước khi mẹ tôi mất khoảng hai tuần, bố tôi có một mối quan hệ ngoài luồng với một người phụ nữ tên Dung – một người phụ nữ góa bụa sống ở huyện bên. Bố tôi quen bà ấy qua một chuyến đi công tác. Họ nhanh chóng nảy sinh tình cảm, và bố tôi đã tính đến chuyện ly hôn với mẹ tôi.

Nhưng mẹ tôi phát hiện. Bà không đánh ghen, không làm ầm ĩ. Chỉ lặng lẽ thu xếp đồ đạc, định rời khỏi nhà. Nhưng bà chưa kịp đi, thì bị tai nạn giao thông – một tai nạn mà cảnh sát kết luận là “mất lái do trời mưa trơn trượt”.

Sau đám tang, bố tôi như người mất hồn. Nhưng sự thật là – có những điều ông chưa từng dám thú nhận, ngay cả với chính mình.

Người phụ nữ tên Dung mất tích chỉ ba ngày sau đám tang mẹ tôi. Không ai tìm thấy xác, không có bằng chứng nào buộc tội bố tôi. Nhưng ông thừa nhận – ông là người cuối cùng gặp bà.

“Con biết không,” ông nói, giọng trầm đục, “Bà ta tìm đến tận nhà vào đêm hôm đó. Đòi hỏi, đe dọa… nói rằng sẽ nói hết với con, phá nát gia đình này. Bố đã… mất kiểm soát.”

Ông không nói tiếp. Nhưng tôi hiểu. Người phụ nữ ấy đã chết. Và… phần còn lại của bà ta – tóc, xương – bị bố giấu vào sau khung ảnh thờ của mẹ tôi, như một cách để “giam giữ linh hồn” của bà ta. Có lẽ là mê tín, hoặc là chuộc lỗi – tôi không biết.

“Bố không dám ném ra ngoài. Cũng không dám chôn. Chỉ còn cách giấu trong đó. Để bà ta không đi theo bố nữa…”

Tôi nghẹn họng. Một phần tôi muốn hét lên vì kinh hãi. Một phần tôi thấy thương bố – ba năm qua ông sống như người bị ma ám, mỗi đêm đều ôm khung ảnh ấy đi ngủ, như một cách trấn an bản thân.

Tôi quyết định đem túi ni-lông đó đến công an. Bố tôi bị bắt vài tuần sau đó, và cuộc khai quật xác tại khu vườn sau nhà – nơi ông từng chôn xác nạn nhân rồi lấy phần còn sót lại giấu đi – xác nhận mọi điều ông nói là thật.

Căn nhà bị phong tỏa suốt một thời gian dài. Tôi chuyển đến sống tạm với dì. Mỗi đêm nằm xuống, hình ảnh bố – với gương mặt thất thần ôm khung ảnh – cứ ám ảnh tôi mãi.

Tôi không biết linh hồn mẹ tôi có siêu thoát hay không. Còn người phụ nữ kia – có lẽ, đến phút cuối – vẫn chưa thể buông bỏ mối oán hận.

Một năm sau, tôi quay lại căn nhà cũ để bán đi.

Lúc thu dọn đồ đạc, tôi tìm thấy một cuốn nhật ký của mẹ trong ngăn kéo dưới cùng của bàn trang điểm – một cuốn sổ da nhỏ, màu đen, đã ố màu.

Dòng cuối cùng bà viết là: “Tôi biết ông ấy phản bội. Nhưng tôi vẫn thương. Tôi không oán trách. Nếu tôi có mệnh hệ gì, mong ông ấy đừng sống trong tội lỗi quá lâu. Thứ đáng sợ nhất không phải là cái chết, mà là sống mà không được tha thứ.”

Tôi bật khóc.

Và lần đầu tiên trong nhiều năm, tôi thấy nhẹ lòng.